Hiển thị các bài đăng có nhãn hà hồ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hà hồ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Giọng hát Việt: Thi tiếp làm gì nữa?

Đã tới lúc những gương mặt sở hữu lượng fan hùng hậu như Bùi Anh Tuấn có thể kê cao gối ngủ yên, bởi giờ đây các thí sinh này đã được "chống lưng" bởi những tin nhắn ồ ạt gửi về trước cả khi họ có phần thi chính thức.
Vòng liveshow của The Voice - Giọng hát Việt đánh dấu sự xuất hiện của vị giám khảo thứ 5 – người nắm trong tay quyền quyết định vận mệnh của thí sinh thông qua lượng tin nhắn bầu chọn. Tuy nhiên, dường như thể thức một đêm thi, một đêm công bố kết quả đang khiến khán giả trở nên mệt mỏi vì sự dài dòng, The Voice đã quyết định "đốt cháy giai đoạn" để chiều lòng người xem.
Theo đó, từ đêm liveshow thứ 5, ngay sau khi biểu diễn phục vụ quần chúng, các chiến binh sẽ được trao luôn “giấy báo tử” hoặc “giấy thông hành”. Sự rút ngắn của The Voice là cần thiết bởi sau vài tháng lên sóng, cuộc thi âm nhạc này vẫn chỉ “bò” tới top 20 (trong khi Vietnam Idol đã nhanh chóng đi vào top 8 dù khởi động sau khá lâu).
Dù vậy, cuộc đua tin nhắn vẫn kéo dài trong một tuần, đồng nghĩa với việc khán giả có quyền bầu chọn trước cả khi thí sinh biểu diễn. Riêng lần này, The Voice tạm nghỉ để nhường sân cho Bài hát yêu thích nên các fan của hai đội Hà Hồ, Mr Đàm có tới hai tuần thỏa chí “cung phụng” tin nhắn cho nhà đài.
Fan của hai đội Hà Hồ, Mr Đàm có tới hai tuần “cung phụng” tin nhắn cho nhà đài.
Điều lệ trên đã khiến không ít người phải nhíu mày ngạc nhiên bởi các thí sinh chưa trình diễn đã nhận được sự bình chọn của người xem. Và câu hỏi đặt ra: Ngoài đội quân fan tinh nhuệ, ai sẽ là người chịu bỏ tiền nhắn tin dù chưa cần xem phần thi của thí sinh?
Nếu như thế, cái mà The Voice đang “đỡ đầu” không phải là tài năng âm nhạc thực sự như những gì chương trình này thường rêu rao. Bóc dần lớp vỏ mỹ miều kia, đơn thuần chỉ còn lại một cuộc chạy đua tin nhắn vô thưởng vô phạt giữa các FC.
Thực ra, bất cứ show truyền hình nào cũng có sự “nhúng tay” cần thiết của tin nhắn bình chọn. “Có thực mới vực được nhạc”, chân lý này tới từ cả Vietnam Idol, Vietnam’s Got Talent. Nhưng The Voice đang chứng minh sự “hậu sinh khả úy” bằng việc “khai trương thể thức chưa làm đã có cái ăn”.
Thế là những gương mặt vốn sở hữu lượng fan hùng hậu như Bùi Anh Tuấn, Hương Tràm, Hằng Bing boong, dù có sảy chân hát dở hát kém trong đêm thi chính thức cũng không lấy gì lo lắng khi họ đã được “chống lưng” từ trước đó cả tuần.
Hay chăng, The Voice đang quán triệt quyên tắc "Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi" và nhiệm vụ tối ưu của chương trình là phải bảo vệ cho cái "đẳng cấp đông fan" của một vài gương mặt? Nhưng nếu đã lên được một đẳng cấp nhất định, sao còn lặn lội ở một gameshow truyền hình chỉ để mang danh hai từ "thí sinh"?
Những thí sinh đông fan có thể kê cao ghế ngủ yên dù có hát hay hát tệ ở đêm thi chính thức
Đặt lên bàn cân, 15 phút bầu chọn cuối đêm thi nếu so sánh với 10.080 phút tương đương 7 ngày trước đó chỉ như "muối bỏ bể". Có chăng, chút thời gian đó chỉ là sự mong manh hy vọng cho những gương mặt vốn chưa có nhiều fan nhưng may mắn bứt phá trong đêm thi.
Trúc Nhân trong liveshow thứ 5 có thể xem là một ví dụ tiêu biểu cho trường hợp này. Song dù tỏa sáng và đột phá hơn Hương Tràm, lượng tin nhắn bình chọn của anh chàng "tắc kè hoa" vẫn chỉ bằng một nửa so với cô gái 17 tuổi.
Trúc Nhân dù bứt phá mạnh mẽ vẫn chỉ có số phiếu bầu bằng một nửa Hương Tràm trong đêm liveshow thứ 5
Thiết nghĩ, nếu The Voice vẫn tiếp tục cách thức bình chọn như hiện nay, chương trình này đâu cần phải “bôi” thêm liveshow thứ nhất, thứ hai, thứ n? Hãy cứ tổ chức một buổi tổng kết thí sinh nào nhận được nhiều tin nhắn nhất và trao luôn danh hiệu ông hoàng, bà chúa, á hậu 1, á hậu 2.
Bởi chương trình đã cho khán giả đặc quyền cầm điện thoại bầu chọn mà không cần nhìn vào chất lượng các phần thi, giống như một cách “hạ bệ” tầm quan trọng của cái gọi là “giọng hát Việt” trong cuộc thi đã từng được nghĩ là chuyên môn về âm nhạc này.
 B.K

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

Chọn thiếu hay thừa?

Thực tế, chúng ta rất ít khi chấp nhận trạng thái vừa đủ. Có khi thấy cái này thiếu một chút, lúc lại thấy sao mà “over” (dư thừa).
Series Điệp viên 007 ra mắt tập phim mới nhất mang tên Sky Fall với báo chí Việt Nam tối 30/10. Cuối suất chiếu đầu tiên, xung quanh tôi có nhiều nhận định phim không hay. Thậm chí có người còn bày tỏ sự thất vọng. Tôi thật muốn biết họ kỳ vọng gì ở chàng James Bond?
 
Tôi không thích lắm thể loại phim hành động. Nên khi quyết định đi xem một phim ở thể loại này, tôi sẽ chú tâm vào chất hành động của nó có thuyết phục hay không? Sky Fall hoàn toàn cho tôi thỏa mãn với những cảnh rượt bắt, đấu súng và chống trả quyết liệt. Đẹp mắt ngay từ cảnh đầu và trải dài đến những phút cuối. Nội dung, diễn xuất ổn. Còn nhạc phim của Adele thì miễn bàn. Tuyệt vời!
À, xin đừng nghĩ là tôi đang khen ngợi Sky Fall. Như đã nói, tôi vốn không mê thể loại này nên tôi muốn tìm hiểu, những ai say mê hành động đã trông chờ gì đến phải chê bai? Với tôi, cảm giác với phim rất vừa vặn. Nói chung là đủ.
Ngoài cảm giác dư, thiếu hay đủ với một hiện tượng, sự vật bên ngoài tác động, có những cái dư thừa, thiếu hụt do chính bản thân chúng ta tạo ra trong một hoàn cảnh nào đó. Ví dụ nhé, bản tánh của tôi là ít nói. Trong đám đông ít quen biết, tôi càng kiệm chia sẻ sự hiểu biết của mình. Ai đó đứng lên nói ra điều hay, điều đúng thì tôi gật gù tán thành. Ai có nói hơi sai lệch một tý, tôi chắc chỉ thầm thì với người bạn kế bên rằng: à cái vấn đề đó thật ra là thế này… Khi bị chỉ đích danh phải nói, tôi hoặc thoái thác hoặc nói qua loa. Đến nỗi một lần, tôi nghe kể lại người ta đánh giá tôi ít hiểu biết.

Gần đây, Thu Minh trở nên hot hơn từ chương trình The Voice vì nước mắt và nhiều lời. Sau khi bị khán giả nhận xét dư thừa nước mắt, cô ngày càng ít khóc nhưng thay vào đó là nói nhiều. Không hẳn những lời của cô là vô nghĩa, nhưng nó thừa. Có cảm giác, Thu Minh không biết nên dừng ở điểm nào cho vừa phải. Kể cả những khi, cô chẳng biết dùng từ nào để diễn tả ý mình, hay cả khi, cô nói lấn giờ làm Mr. Đàm không được nói.
Đúng ra, trách Thu Minh cũng tội. Ai cũng hiểu tình cảm trong cô quá đầy nên cô muốn nói hết tấm lòng của mình. Nhưng giá như cô đừng chạy thẳng lên sân khấu chỉ mặt học trò và trách cứ, hay hát cả một đoạn chỉ để khen học trò… Vô tình, cô biến sân khấu Giọng hát Việt thành căn nhà nhỏ nơi cô huấn luyện cho thí sinh. Điều này chắc chắn gây phản cảm.
Trở lại câu chuyện khen chê phim Sky Fall, tôi mang ra bàn với một người bạn. Bạn nói “mày chỉ nên thấy họ thích nhiều hay ít, hoặc thích hay không thích. Đừng đòi hỏi sự hài lòng”. Bởi ngay cả khi bản thân mình hài lòng, thấy đủ với chính mình, người khác nhìn vào mình và vẫn đòi hỏi một chút ít đi hoặc nhiều hơn một tí. Đó mới là cuộc sống. 
Nhiêu Huy

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012

The Voice 2012 và Câu Chuyện Dê Hóa Chó

Cho đến thời điểm này, đoạn clip dàn xếp kết quả The Voice xuất hiện tràn lan trên mạng vẫn là scandal lớn nhất năm nay. Nó cho thấy sự dối trá cực độ của những chương trình được gắn “mác” là các cuộc thi tìm kiếm tài năng, truyền hình thực tế, thế nhưng tài năng mà họ vinh danh là “nhầm” và tính thực tế lại là sự lừa dối khán giả.
Nếu công chúng trên thế giới gọi sự lừa dối trong các chương trình truyền hình thực tế là “sự dối trá ngọt ngào” vì dẫu có sự sắp xếp nhưng kết quả vẫn thuyết phục, làm hài lòng công chúng bởi đó là người tài năng, được công chúng yêu thích nhất theo đa số. Nhưng ở nước ta thì không như thế, sự dối trá của The Voice cho thấy chẳng có chút ngọt ngào nào.
Một điều lạ là, dẫu scandal dàn xếp kết quả là scandal cỡ lớn nhất năm nhưng nó cũng thuộc dạng “sớm nở tối tàn” ngay cả khi sự thật chưa hề được đưa ra ánh sáng. Scandal khép lại rất nhanh sau đó với kết luận cuối cùng: “Tội đồ” trong clip, Giám đốc âm nhạc (GĐÂN) Phương Uyên đã bị hại; nhưng ai hại, hại ra sao thì thông tin hoàn toàn mù mờ. Công chúng không hẳn là những người quá bao dung, cũng không phải thuộc dạng mau quên chóng chán. Họ nhanh chóng quên đi scandal này có lẽ là vì màn kịch được dựng nên của ông chủ The Voice là quá “bợm”.
Thiều Bảo Trang rút lui là một màn kịch nhằm chứng minh mình trong sạch của The Voice!?
Vậy màn kịch ấy là gì? Nhiều người cho rằng, đó là cuộc thanh tẩy scandal xem ra rất ư hoàn hảo của The Voice. Đầu tiên, nhân vật trung tâm của scandal là GĐÂN Phương Uyên bị thay thế bởi người khác, nhạc sĩ Hoài Sa. Trong giới, nhạc sĩ này là người nổi tiếng với những bản hòa âm piano cực hay. Nhưng xét về kinh nghiệm thực tế, chiêu trò trong giới showbiz thì thua xa Phương Uyên, cựu thành viên của nhóm Ba con mèo. Nên ban đầu mọi người tưởng chừng sự thay thế ấy là vô lý, là sai lầm của ông chủ Cát Tiên Sa nhưng kỳ thực đây chỉ là “động tác giả” nhằm xoa dịu dư luận, loại bỏ scandal ưu ái cho “người tình” Thiều Bảo Trang của Phương Uyên mà thôi.
Và mới đây, Phương Uyên bị phát hiện vẫn làm những công việc quan trọng của The Voice, gần như là công việc cũ dù không mang danh. Công chúng mới tá hỏa hóa ra mình lại bị lừa, có người trong giới showbiz còn ngạc nhiên về sự tồn tại của Phương Uyên trong The Voice hiện tại thì huống gì khán giả, những người vốn chỉ có thể nhìn thấy những hào nhoáng của sân khấu!
Cổ nhân có cho rằng, “sự dối trá được lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ hóa thành sự thật”, bài học này được thể hiện trong một truyện cổ Ấn Độ. Truyện kể về một vị Bà La Môn ra chợ mua một con dê béo tốt về tế thần nhưng trên đường về ông đã bị một nhóm lưu manh rắp tâm đánh cắp. Và bọn lưu manh này đã lừa được ông Bà La Môn bằng cách áp dụng “sự dối trá được lặp đi lặp lại nhiều lần”. Cả bọn đã thay phiên nhau tiếp xúc ông Bà La Môn kia với điệu bộ hết sức ngạc nhiên và chúng luôn khẳng định con dê kia là con chó. Như: “Ủa, sao ngài cõng chó lên lưng mà đi như thế kia? Nó bị đau chân hả?”. Hay: “Thưa, chó là một con vật khả ố, sao ông lại để nước miếng nó dây vào người thế kia?”... Trong lần một, lần hai thì vị Bà La Môn đều phản ứng lại quyết liệt rằng, ông đang có con dê chứ không phải chó nhưng sau lần ba, lần tư thì ông bắt đầu hoài nghi chính mình. Và cuối cùng ông kết luận đó là con chó thật, trong khi mắt ông vẫn thấy đó là con dê. Ông thả dây và đi tìm ông chủ buôn tính sổ. Bọn lưu manh bắt con dê thật dễ dàng!

Việc Phương Uyên ra đi chỉ là chiêu lừa mị của ông chủ Cát Tiên Sa
Phải chăng The Voice đang áp dụng tốt chiêu này để thanh tẩy scandal?! Sau Phương Uyên những nhân vật liên quan đến scandal đã lần lượt ra đi vì bị loại hay tự ý xin rút như để chứng minh một điều rằng, “chẳng có dàn xếp gì đâu, các bạn đã nhìn thấy rồi đấy!”. Vừa qua, “người tình tin đồn” của Phương Uyên là thí sinh Thiều Bảo Trang, nhân vật “tâm bão” của scandal đã rút lui khỏi chương trình, lý do đưa ra là vì sức khỏe. Vừa trước đó, cô đã trình diễn rất sung tiết mục dự thi của mình, nhưng sau đó vài ngày lại bảo vì sức khỏe không cho phép theo tiếp cuộc thi thì kể cũng lạ. Dù sự thật về clip dàn xếp kết quả hay việc Thiều Bảo Trang có “chạy” giải hay không vẫn chưa rõ nhưng cô cũng để lại trong lòng công chúng sự hoài nghi lớn về sự trung thực của The Voice. Và nay họ đã loại đi hoài nghi ấy!? Ngoài Thiều Bảo Trang, những thí sinh liên quan đến scandal cũng đã lần lượt ra về như Đặng Thị Thu Thủy, đội Thu Minh hay Quỳnh Trang - Trang Ốc.
Đến bây giờ thì kết quả The Voice đã khác quá nửa so với kết quả trong clip. Nhưng liệu như thế có chứng minh được đây là một cuộc thi trong sạch hay chỉ như câu chuyện “dê hóa chó” kể trên? Có lẽ The Voice khó lấy lại được sự trong sạch đã đánh mất, bởi lòng tin của công chúng đã mất. Cho dù kết quả có khác thế nào, thì đó cũng chỉ là cái “thật” đằng sau sự dối trá!
Khán giả đang phải chứng kiến sự dối trá diễn ra dài dài trong các gameshow, người trong cuộc thì tỏ ra trong sáng, minh bạch, công chúng thì hoài nghi và phẫn nộ về sự trong sáng ấy. Nhưng công thức thành công của một chương trình bây giờ là thế, cần có phẫn nộ và hoài nghi của khán giả, showbiz đã xa rồi cái thời tài năng thật sự mới lên ngôi. Cách chọn “người đi kẻ ở” trong các cuộc thi thố tài năng gần đây đã dần chứng minh điều đó. Những thí sinh dù chẳng tài năng hay được yêu thích nhưng vẫn được chọn vì họ có thể làm công chúng phẫn nộ, hoài nghi, họ có một câu chuyện nào đó thu hút dư luận quan tâm. Như thí sinh chuyển giới Hương Giang trong Vietnam Idol chẳng hạn, một thí sinh hát như mèo hen lại được chọn và luôn có lượt bình chọn cao nhất thì quả là lạ! Dường như trong các cuộc thi gần đây, ban tổ chức đã chọn “rating” cao, chọn quảng cáo nhiều hơn là đặt ra tiêu chí chọn những tài năng.
Một cuộc thi dẫu có “tôn vinh nhầm” một tài năng thì cũng chẳng mấy quan trọng. Chẳng phải người ta hay nói tài năng dần bộc lộ sau khi đăng quang đó sao! Nhưng ở sự tôn vinh nhầm hay sự dối trá ấy có một hệ lụy vô cùng lớn khác; đó là làm cho một bộ phận giới trẻ đang, đã và sẽ bước chân vào giới showbiz nghĩ rằng chỉ cần sự dối trá, hay là khéo léo sử dụng các chiêu trò là có thể được nổi tiếng mà chẳng cần đến tài năng. Điều đó đang ăn vào nếp nghĩ, góp phần làm hư hoại họ, bằng chứng là có mấy gương mặt trẻ nổi tiếng bằng tài năng?! Đa số chỉ nổi lên nhờ một thảm họa hay một scandal nào đó.
Lỗi tại ai? Nhà tổ chức có lỗi khi bỏ quên nghệ thuật mà chỉ vì lợi nhuận vật chất. Nhưng nhà kinh doanh nào mà không nghĩ đến lãi, bởi vậy lỗi lớn nhất vẫn là bộ máy quản lý nghệ thuật biểu diễn. Họ quản lý không nghiêm hoặc xử lý theo kiểu “đánh trống bỏ dùi” để rồi có lúc phải thốt lên rằng: “Ôi nghệ thuật xuống cấp!”.
Trúc Vân

Bài đăng phổ biến