Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình-Yêu-Cuộc-Sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình-Yêu-Cuộc-Sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Vừa đăng ký kết hôn đã... chán cưới

Em không còn muốn cưới anh ấy nữa chị ạ, nhưng chúng em đã đăng ký kết hôn rồi, em đã là đàn bà có chồng.

Em bị ốm nằm viện mà anh khiến em thất vọng hết lần này đến lần khác (Ảnh minh họa).

Em năm nay 24 tuổi, vừa tốt nghiệp một trường đại học khá danh tiếng, nhưng công việc của em thì chưa ổn định lắm. Người yêu hơn em 2 tuổi, là người học hành đàng hoàng và hiện đang làm việc ở Hà Nội. Chúng em đã yêu nhau được khoảng 1 năm.

Sau một thời gian gắn bó, chúng em được hai bên gia đình đồng ý cho làm đám cưới vào cuối tháng tới. Lễ ăn hỏi cũng đã diễn ra tốt đẹp, rồi chúng em ra phường đăng ký kết hôn. Nói chung, thủ tục cưới xin của bọn em gần như đã hoàn thành xong.

Nhưng không may em lại mắc bệnh liên quan đến phổi, cần tới bệnh viện điều trị nên phải hoãn cưới. Suốt cả tháng nay, em nằm trong viện để các bác sỹ thăm khám. Và cũng trong thời gian bị bệnh này, em đã nhận ra nhiều điều mà trước kia bản thân em không biết và không nghĩ tới về anh.

Từ trước đến nay, mọi người và chính em đều đánh giá anh là người tốt tính, hiền lành, yêu thương gia đình và vợ sắp cưới. Em vẫn luôn tự hào về chồng sắp cưới của mình như thế, cho đến khi gặp bệnh tật, em mới vỡ lẽ ra nhiều chuyện.

Anh năng động với công việc, trong những mối quan hệ khác bao nhiêu thì với em anh thụ động bấy nhiêu, đôi khi anh sống có phần ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân mình.

Em bị ốm nằm viện mà anh khiến em thất vọng hết lần này đến lần khác. Hơn ai hết, anh hiểu rõ em đã vô cùng sốc khi phải hoãn cưới vì bệnh tật, vậy mà anh chẳng một lời an ủi, động viên. Ngoài những buổi đến thăm nhạt nhẽo hàng ngày, dường như tình yêu thương trong anh đã "chết" hẳn.

Lúc yêu nhau, anh dễ dàng nói ra những điều tốt đẹp, nhưng khi gặp khó khăn thì khác, hầu như anh không làm được gì cho em.

Đã thế, gia đình anh cũng không mảy may quan tâm tới bệnh tình của em. Em nói bóng gió thì anh mới gọi điện giục mẹ đến. Nhưng mẹ anh chỉ đến như lấy lệ, không có chút thiện cảm gì với em, mà rõ ràng em gần như đã là dâu con trong nhà. Thỉnh thoảng, bạn bè hỏi thăm đến gia đình nhà chồng và chồng sắp cưới mà em chạnh lòng ghê gớm.

Bạn bè em ai cũng có người yêu chu toàn, chẳng bao giờ phải lo lắng điều gì, vậy mà anh...

Em không còn muốn cưới anh ấy nữa chị ạ, nhưng chúng em đã đăng ký kết hôn rồi, em đã là đàn bà có chồng. Em viết ra đây mong chị tư vấn giúp em, bởi ý nghĩ không muốn cưới luôn thường trực trong đầu em. Em biết rằng làm vậy mình sẽ chịu thiệt nhiều hơn, nhưng em không tin anh sẽ là bờ vai vững chắc cho em hiện tại và tương lai...

(Em gái Hà Nội)

Chị hiểu cảm giác của em lúc này, hai em đang hân hoan chuẩn bị đám cưới, biết bao dự định tương lai trước mắt được mở ra bỗng dưng phải tạm hoãn bởi bệnh tật của mình.

Tuy nhiên, theo cách kể của em, chị thấy anh ấy đâu quá tệ nhỉ? Em còn muốn anh ấy quan tâm tới mình như thế nào nữa khi anh vẫn hàng ngày vào thăm em. Còn vấn đề nhạt nhẽo hay mặn mà chỉ là cách nói chuyện mà cả hai cùng phải cố gắng để "xoay vần" em ạ. Em muốn người mình yêu phải chu toàn từ A-Z, người hoàn hảo như vậy khó kiếm lắm.

Thêm vào đó, có thể do tâm trạng rồi thể chất của em đang mệt mỏi nên mọi thứ xung quanh "cứ rối lung tung" khiến em bực mình, không hài lòng với anh ấy, với gia đình anh ấy rồi dẫn tới việc không muốn cưới xin nữa.

Rồi chuyện công việc, các mối quan hệ của anh ấy hàng ngày... Biết đâu anh ấy đang gặp áp lực gì đó, nhưng thấy em ốm nên anh không dám chia sẻ để em không phải phiền lòng chẳng hạn. Hai em đang ở trong giai đoạn khó khăn nên anh ấy không thể lúc nào cũng vui vẻ được em ạ.

Chị nghĩ hiện tại em nên nghỉ ngơi, sốc lại tinh thần, sức khỏe. Sau đó, khi đã khỏe mạnh trở lại, em hãy dành thêm một khoảng thời gian nữa để tìm hiểu anh ấy, tìm hiểu bản thân mình và cả gia đình anh ấy. Chị tin sau thời gian này, em sẽ tìm được quyết định chính xác cho bản thân mình.

Mời bạn đọc gửi bài viết tâm sự, chia sẻ những clip, hình ảnh hay thắc mắc khó nói về tình yêu, hôn nhân đến chuyên mục Tâm HồnTình Yêu - Cuộc Sống. Mọi ý kiến chia sẻ bạn đọc có thể gửi về hòm thư: rtsclub.info@gmail.com.

Theo: Afamily

Những nơi đón Noel đông vui nhất Thủ đô

Không có những khu xóm đạo đông vui như ở TP.HCM, nhưng với người dân Hà Nội, Noel cũng là dịp để nghỉ ngơi, sum họp gia đình, cảm nhận sự yên bình.

Phố Hàng Mã mùa Noel

1. Phố Hàng Mã, Lương Văn Can

Noel về rất sớm trên 2 khu phố buôn bán sầm uất nhất ở Hà Nội. Từ những ngày này, nhiều bạn trẻ đã đến đây mua sắm đồ trang trí Noel hay tranh thủ làm dáng chụp những tấm hình thật đẹp làm kỷ niệm.

2. Nhà thờ Lớn Hà Nội

Năm nào cũng vậy, vào đêm Giáng sinh, để có được một chỗ đứng ở đây bạn sẽ phải tới từ rất sớm, bởi chỉ chập choạng tối, nơi đây đã đông nghẹt người. Là trung tâm của các hoạt động Công giáo tại Hà Nội và các vùng phụ cận, nhà thờ Lớn Hà Nội như thường lệ vẫn là nơi được trang hoàng lộng lẫy nhất.

Nhà thờ Lớn Hà Nội mùa Noel.

Những cây thông lớn trang trí cầu kỳ đã được dựng lên ở mặt chính diện và hang đá phía sau nhà thờ được chăng đèn rực rỡ khiến nơi đây trở nên lung linh hơn bao giờ hết. Một số bạn trẻ cho biết, một khi đã trót lạc vào “mê cung” này rồi thì đâm lao phải theo lao bởi người “chật kín” đến nỗi muốn thoát ra ngoài cũng khó. Sau một đêm Noel vui vẻ, bạn sẽ tha hồ được tận hưởng những món ăn ngon ở các tuyến phố gần đó như phố Ấu Triệu, phố Lý Quốc Sư, phố Nhà Thờ, Nhà Chung…

3. Nhà thờ Hàm Long - nhà thờ đẹp nhất Hà Nội

Nhà thờ Hàm Long mùa Noel.

Nhà thờ Hàm Long với hai mặt tiền trông ra các phố Hàm Long, Ngô Thì Nhậm, được xem là một trong những nhà thờ đẹp nhất Hà Nội. Những dòng người nô nức đổ về nhà thờ Hàm Long hay khoảnh khắc một đôi bạn trẻ đón Giáng sinh ngay ngoài cổng nhà thờ bằng những ngọn nến lãng mạn xếp quanh chân mình là những hình ảnh quen thuộc của người dân thủ đô mỗi mùa Noel tới. Với lối kiến trúc đẹp, cách trang hoàng lộng lẫy, tỉ mỉ, công phu, nhà thờ Hàm Long luôn điểm đến thú vị dành cho các bạn trẻ trong mùa Noel.

4. Hồ Gươm lung linh

Hồ Gươm mùa Noel.

Hồ Hoàn Kiếm vốn đã đẹp, trong đêm Giáng sinh lại trở nên lung linh, huyền ảo hơn khi khắp không gian đều được trang hoàng bởi ánh đèn lấp lánh. Bạn có thể cảm nhận không khí Giáng sinh trong một góc nhỏ ở quán cà phê Phố Cổ trên phố Hàng Gai, ngắm nhìn hồ Gươm ở trên cao và gọi ly cà phê trứng thơm ngon, nóng hổi vốn là món đồ uống đặc trưng “có một không hai” tại Hà Nội.

5. Các thánh đường khác

Nhà thờ Cửa Bắc Hà Nội.

Nhà thờ Cửa Bắc (56 Phan Đình Phùng, quận Ba Đình), nhà thờ Thịnh Liệt (Ngõ Giáp Bát), nhà thờ Phùng Khoang (quận Thanh xuân), nhà thờ Sainte Marie (37 Hai Bà Trưng), nhà thờ Hàng Bột (162 Tôn Đức Thắng), nhà thờ Nam Đồng (178 Nguyễn Lương Bằng)… cũng là những điểm đến lý tưởng trong dịp Noel sắp tới.
Theo: Yeudulich

Tỏ tình được 1 tuần, chàng... đòi cưới

“Mới quen nhau một tháng, anh ấy ngỏ lời với mình, một tuần sau thì bàn đến đám cưới. Yêu là cưới, nhưng đòi cưới gấp khiến mình sợ quá".

"Nhưng có nên không nếu cưới một người lấy mình không phải vì yêu mà chỉ vì mình chính là cái phao cứu nguy cho anh ta?". (Ảnh minh họa).

Ngọc Anh làm cho một công ty liên doanh tại Hà Nội, hình thức khá, kinh tế ổn định, đi du lịch và ra nước ngoài nhiều như đi chợ. Cô là đối tượng đáng mơ ước của rất nhiều cánh mày râu. Bước sang tuổi băm, cô nàng quyết định “yêu là cưới”. Cô chấm được Nam, một anh chàng ở công ty đối tác sau một lần tiệc tùng ký hợp đồng giữa hai công ty. Nam hội tụ tất cả những điều khiến Ngọc Anh rất hài lòng: công việc ổn định, nhà ở Hà Nội, đẹp trai, hơn tuổi, ga lăng.

Ngọc Anh tạo điều kiện cho Nam tấn công. Nam rất nhiệt tình, dậy sớm, thức khuya để đưa đón người đẹp, lúc nào cũng tỏ ra ân cần ga lăng. Sau một tháng quen nhau, anh chàng tỏ tình, Ngọc Anh gật đầu đồng ý. Một tuần sau, Nam lấn tới đòi cưới sớm, với lý do muốn sinh con trong năm Thìn và hai người tuổi cũng đã lớn. “Xác định sẽ cưới nhưng mình không muốn cưới sớm, phải tìm hiểu thêm chứ”, Ngọc Anh băn khoăn.

Ngẫm thêm về hai lý do của Nam đưa ra để cầu hôn, Ngọc Anh lại càng thêm tự ái và không hài lòng: “Chưa gì anh ta đã nghĩ mình như máy đẻ, lại còn ngầm ý chê mình già”. Vậy là cô quyết định chấm dứt. Nam nhũng nhẵng theo được thêm nửa tháng thì mất tích. Anh cũng không tham gia dự án chung giữa hai công ty. Ngọc Anh hơi ân hận, cho rằng vì thất tình mà anh chàng từ chối một dự án màu mỡ. Hóa ra không phải, anh chàng bận cưới vợ. Hai tháng sau, Nam kết hôn với một phụ nữ cũng có nhiều tài sản và kiếm tiền giỏi như Ngọc Anh, để vợ trả món nợ chồng đã vay khi đầu tư chứng khoán. Nếu không có tiền trả nợ kịp, ngôi nhà của gia đình mà Nam mang thế chấp sẽ bị ngân hàng tịch thu.

Không may mắn như Ngọc Anh chưa bước chân vào vũng lầy, Hạnh (23 tuổi, TP HCM) quen Minh (27 tuổi) trong một đám cưới khi cô làm phù dâu còn Minh là phù rể. Nửa tháng sau, được đôi vợ chồng mới cưới kia vun vén, Hạnh và Minh chính thức yêu nhau, rồi đưa về nhà thăm bố mẹ. Bạn bè Hạnh kết hôn nhiều nên cô nàng cũng thấy vui vẻ khi Minh đề cập chuyện cưới xin trong năm cho được tuổi. Nếu không cưới trong năm 2012 thì sang năm Hạnh “kim lâu” lại phải chờ thêm năm nữa.

Hạnh nhờ gia đình xem ngày, bố mẹ cô chọn ra hai tháng 3 và tháng 8 âm lịch, vậy là Minh nhận luôn tháng 3. Bố mẹ Hạnh ra sức can ngăn con gái, bảo chờ đến tháng 8. Minh và bố mẹ Minh lại giục cưới để anh khỏi cơm niêu nước lọ khi một mình sống ở thành phố. Cuối cùng, đám cưới của họ cũng diễn ra vào tháng 3. Bao nhiêu của hồi môn của cha mẹ, Hạnh gửi Minh để anh đi mua chiếc xe tay ga cho cô. Xe chưa kịp mua, anh chàng thiểu não về nhà kêu đánh mất tiền. Vài ngày sau, có người đến tận nhà đòi nợ Minh. Hạnh đau khổ khi phát hiện ra chồng cá độ bóng đá thua nợ liểng xiểng.

“May mà mình phát hiện sớm nên khỏi nghe lời dụ dỗ ngon ngọt của chồng, về nhà bố mẹ xin tiền. Bố mẹ mình dự định cho hai đứa tiền mua một căn hộ chung cư nhưng bây giờ thì hết rồi, mình chỉ muốn ly dị thôi”, Hạnh khóc lóc.

Bạn gái hãy thận trọng nếu chàng đòi kết hôn sau thời gian quá ngắn. Ảnh: Glamour.

Bác sĩ Phú (36 tuổi, TP HCM) khi chữa bệnh cho ông Lâm đã tăm tia được Hằng, cô cháu gái 20 tuổi của bệnh nhân. Mẹ Hằng có công ty riêng. Hai người chênh lệch tuổi nhau nhưng ông Lâm vì cảm mến tài năng của anh chàng bác sĩ độc thân nên vẫn muốn gán ghép cho cháu ngoại mình. Phú cũng chẳng ngại ngần khi thường xuyên vay tiền ông bà Lâm. 5 tháng sau khi quen biết, anh nói muốn cưới sớm vì đã cứng tuổi, gia đình ông Lâm rất vui. Họ thấy chàng rể tương lai có bằng cấp, tài giỏi, không sợ cháu gái bị đói.

Chuẩn bị đám cưới, chú rể kêu bận việc, bố mẹ ở quê khó khăn, nhờ bố mẹ vợ tương lai lo hộ tất cả, từ làm thiếp, đặt bàn, đến mua sắm… Mọi việc chỉ chấm dứt khi Phú không giải thích được lý do anh làm mất số tiền mà mẹ Hằng đưa cho để đi chụp ảnh cưới. Mẹ Hằng quyết định hủy đám cưới, cho con gái đi du lịch để khuây khỏa. Còn Phú lại cặm cụi "cày" để trả nốt số nợ mà anh đã vay của mọi người.

Phân tích ba trường hợp trên, chuyên gia tâm lý Minh Thu (cựu chuyên viên bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) cho rằng đàn ông bỗng dưng… muốn cưới thường là có vấn đề, mà chủ yếu là tiền bạc. Thực ra, không nhiều anh chàng mê tín và cầu kỳ đến mực muốn cưới sớm để đẻ con đúng tuổi đẹp. Tuổi đẹp của con cháu thường chỉ là mong muốn của các ông bố bà mẹ già, đến tuổi làm ông làm bà, chứ không phải ở những anh chàng độc thân. Với những anh chàng cứng tuổi như Phú, lý do cứng tuổi cũng không thuyết phục, bởi thực tế anh ta đã cứng tuổi từ nhiều năm nay rồi.

Muốn biết mình có bị đào mỏ hay không, các cô gái nên chú ý đến thu nhập của mình và kinh tế của bố mẹ. Nếu người con gái và gia đình cô ấy không khá giả thì những anh chàng đào mỏ sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến. Có rất nhiều anh chàng không định đào mỏ cả đời, chỉ cần một số tiền nhất định để giải quyết vấn đề tài chính cấp bách hiện tại. "Nhưng có nên không nếu cưới một người lấy mình không phải vì yêu mà chỉ vì mình chính là cái phao cứu nguy cho anh ta?", bà Thu đặt câu hỏi.

Bà Thu chia sẻ thêm, khi anh chàng nằng nặc muốn cưới sớm, nếu nghi ngờ bị đào mỏ, bạn gái hãy thử tìm cách hoãn binh. Nếu anh chàng yêu bạn thật lòng, anh ấy sẽ chờ, còn không anh ta sẽ bỏ đi như Nam. Và khi có thêm thời gian, bạn cũng sẽ có cơ hội hiểu rõ bản chất của anh ta hơn, cân nhắc xem có nên kết hôn hay không.

Trên thực tế vẫn có những đôi kết hôn chóng vánh sau một thời gian ngắn quen biết nhau và đã sống hạnh phúc. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, thời gian vài tháng là quá ít để có thể tìm hiểu về một người và cũng chưa đủ để tình yêu thăng hoa. Thường sau thời gian yêu nhau khoảng một năm, nếu các điều kiện về kinh tế và công việc đã ổn định, đây là thời điểm mà các chàng trai thích tiến tới hôn nhân nhất.

Trên trang web Askmen, tiến sĩ Charlotte Shoup Olsen, chuyên gia tâm lý, đồng thời là nghiên cứu viên những vấn đề hôn nhân gia đình ở trường đại học Kansas State (Mỹ) cũng cho rằng 1 đến 2 năm là khoảng thời gian vừa đủ để bạn có thể hiểu rõ người yêu, đã cùng nhau trải qua những tháng ngày hạnh phúc, cãi vã và giận dỗi. Bạn có thể từ đó hiểu xem trái tim mình có thực sự cần đến người ấy hay không, có muốn gắn bó trọn đời với họ không.

Mời bạn đọc gửi bài viết tâm sự, chia sẻ những clip, hình ảnh hay thắc mắc khó nói về tình yêu, hôn nhân đến chuyên mục Tình Yêu - Cuộc Sống và Tâm Hồn. Mọi ý kiến chia sẻ bạn đọc có thể gửi về hòm thư: rtsclub.info@gmail.com
Theo: VNE

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Tụt hứng "yêu" vì ngực chồng quá lớn

Hễ thấy chồng cởi trần, lộ vòng một "đồ sộ" như phụ nữ là y rằng Nhi lại mất hứng.

Vợ mất hứng khi thấy chồng cởi trần vì ngực chồng quá to (Ảnh minh họa).

Có vòng một đẫy đà sẽ là yếu tố khiến nhiều chị em trở nên quyến rũ và gợi cảm hơn. Tuy nhiên điều đó lại biến thành sự tự ti với nam giới họ không may sở hữu một bộ ngực lớn hơn mức bình thường. Thậm chí có nhiều cặp đôi, ngực chồng còn to hơn ngực vợ. Chính điều này đã làm cho chuyện ấy của hai vợ chồng gặp nhiều trở ngại.

Hoàn cảnh của Thái và Ly éo le hơn cả vì trong khi Thái có vòng một đẫy đà thì vợ anh lại chỉ sở hữu một khuôn ngực lép kẹp như “màn hình phẳng”.

Tình huống trớ trêu này khiến vợ chồng Thái, Ly rất mất tự tin khi đi cùng nhau. Ai đời vợ là phụ nữ mà “trước sau như một” trong khi chồng là đàn ông mà ngực lại quá lớn. Đi đâu hai vợ chồng cùng ngượng ngập, nhất là mỗi khi có ai đó bông đùa: “Giá Thái nhường cho Chi ít thì đẹp hẳn nhỉ?”, là mặt hai vợ chồng lại đỏ phừng phừng vì ngượng.

Nhưng đáng nói hơn cả là trong “chuyện ấy”, cảm giác của hai vợ chồng thật khó vui vẻ được khi mà mỗi người lại mang tới cho đối phương sự thất vọng riêng.

Là đàn ông, Thái rất khao khát được tận hưởng cảm giác âu yếm khuôn ngực vợ. Nó chắc hắn sẽ làm anh thêm hứng thú và bị kích thích cao độ. Vậy mà mỗi khi “quờ tay” qua vợ, anh lại chỉ thấy một sự phẳng lì như “đồng bằng” chứ chẳng thấy chút “đồi núi nhấp nhô” nào cả. Trong khi đó, Ly lại cảm thấy rất khó chịu khi mà vuốt tay lên ngực chồng, không hề thấy một sự rắn chắc, khỏe mạnh làm chỗ dựa mà y như nắm được “núi đôi” của người phụ nữ. Cứ như vậy, cả hai bên đều không cảm thấy dễ chịu khi “yêu”.

Phải mất khá nhiều thời gian để cả Thái và Ly thích nghi được với sự thật đó. Để khắc phục tình huống đó, Thái và Ly phải tăng cường kích thích lên những vùng nhạy cảm khác của cơ thể để người bạn đời được hưng phấn và dễ dàng nhập cuộc hơn thay vì "động chạm" tới vòng một. Và có lẽ chính tình cảm vợ chồng gắn bó đã làm cho cả hai có thể thăng hoa được trong tình dục mà không bị những ám ảnh về ngoại hình chi phối.

Vợ tụt hứng "yêu" khi thấy chồng cởi trần, lộ ngực

Mỗi lần nhìn thấy chồng cởi trần đi lại khắp căn phòng ngủ là y như rằng bao nhiêu cảm giác hứng khởi cho “chuyện ấy” của Nhi lại tan biến hết. Sở dĩ có điều đó là vì chồng Nhi sở hữu một thân hình không được như ý muốn. Anh khá béo và điểm chú ý nhất là bọ ngực của chồng Nhi to tới mức nếu không nhìn mặt người ta hoàn toàn có thể nghĩ chủ nhân của “đôi gò bồng” đó là một người phụ nữ quyến rũ.

Nhi tâm sự: “Mình không phải không yêu chồng, cũng chẳng phải chê bai hay chán chồng nhưng quả thật nhìn thấy anh ấy cởi trần là mình không thể nào có hứng yêu đương nổi. Chồng người ta có thân hình vạm vỡ, chắc nịnh, mạnh mẽ như đàn ông đằng này mỗi bước di chuyển của anh kéo theo sự chuyển động lắc lư của bộ ngực khiến mình cứ nghĩ anh chẳng khác nào một người đàn bà. Vậy là bao nhiêu cảm hứng yêu đương lại xuống dốc hết."

Bởi vậy, hôm nào đó chồng Nhi còn đang mặc quần áo và “gạ gẫm yêu đương” thì cô còn có thể hưởng ứng được chứ cứ tắm xong, cởi trần lao lên giường ngủ đòi “yêu” là y như rằng bị Nhi từ chối hoặc có “tiếp chuyện” cũng chỉ là làm cho xong chứ không hứng khởi gì.

Chồng không tự tin khi "yêu" vợ vì ngực quá to (Ảnh minh họa)

Chồng ngượng không dám “yêu” vì ngực quá to

Mặc dù đã yêu nhau 3 năm mới cưới lại kết hôn được 2 tháng nhưng mỗi lần quan hệ với vợ Khiêm không giấu nổi sự ngượng ngùng. Anh hầu như không dám cởi bỏ toàn bộ áo khi “yêu” mà luôn mặc một chiếc áo bó sát bất kể trời nóng hay lạnh, bất kể việc đó làm anh cảm thấy vướng víu và giảm đi phần nào ham muốn. Nguyên nhân cũng là bởi Khiêm không tự tin về cơ thể với vòng một đẫy đà hơn những người đàn ông bình thường khác.

Có thể nói Khiêm sở hữu một bộ ngực khá “đồ sộ” so với nam giới. Thậm chí nếu như anh vận động nó hoàn toàn có thể tạo ra những chuyển động lắc lư. Điều đó chẳng những làm Khiêm tự ti mà còn tạo cho anh cảm giác mình dường như mình mất đi sự nam tính, mạnh mẽ trước mặt vợ. Bởi thế lần “yêu” nào Khiêm cũng phải mặc áo mà không dám cởi bỏ vì sợ vợ nhìn thấy lại chán chường.

“Quả thực mình cảm thấy không tự tin một chút nào với bộ ngực của mình. Không hiểu sao nó lại to hơn bình thường như thế. Trong lúc quan hệ với vợ mình phải mặc một chiếc áo lót để đỡ ngại và nó làm mình cảm thấy vướng víu vô cùng.” – Khiêm mếu máo tâm sự.

Tất nhiên với tình trạng như vậy “chuyện ấy” của hai vợ chồng Khiêm cũng gặp trở ngại khi những khoái cảm không được trọn vẹn. Phải mất một thời gian dài với sự động viên của vợ Khiêm mới dám cởi bỏ chiếc áo để thoải mái “yêu”. Đồng thời anh cũng kết hợp luyện tập thể thao để cơ thể săn chắc lại với hi vọng thu nhỏ sự “lớn mạnh” của vòng một.

Thực chất chuyện nam giới "không may" sở hữu vòng một đẫy đà hơn bình thường thật chí còn ngang ngửa với các chị em là do tiết tố sinh dục bên trong cơ thể của mỗi người. Nó không phải là dấu hiệu cho thấy sức mạnh của đàn ông bị giảm sút. Tuy nhiên, xét về mặt thẩm mĩ đúng là nó khiến mày râu phải đau đầu và mất tự tin.

Vậy mới biết xoay quanh vấn đề tình dục, chỉ một điều rất nhỏ cũng có thể làm mất đi cảm giác thích thú. Không chỉ có phụ nữ mới quan tâm tới ngoại hình của mình mà ngay cả nam giới cũng rất chú trọng nhất là khi nó lại ảnh hưởng tới “chuyện vui vẻ” của hai vợ chồng.

Mời bạn đọc gửi bài viết tâm sự, chia sẻ những clip, hình ảnh hay thắc mắc khó nói về tình yêu, hôn nhân đến chuyên mục Tâm Hồn và Tình yêu - Cuộc Sống. Mọi ý kiến chia sẻ bạn đọc có thể gửi về hòm thư: rtsclub.info@gmail.com.

Theo : EVA

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Nhớ em ngọt môi mềm

Từng khoảnh khắc như ly rượu hồng nồng nàn ngòn ngọt trong anh, trong em. Những phút giây sẽ là vĩnh cửu trong một đời ta, ngọt ngào sâu lắng đến tận cùng. Trong căn phòng, những ánh tình thương yêu lung linh tỏa mùi hương thơm mái tóc em, những lời thì thầm ta thủ thỉ êm đềm, phút giây trôi đi bình yên quá đỗi, như mặt trăng mặt trời cũng có lúc gần nhau, cũng có khoảnh khắc tan vào nhau như từng ngọn nắng.
Em dịu êm như bờ biển trải dài khoe vùng cát trắng mênh mang, anh nồng si như gã trai tuổi đôi mươi chìm vào em đắm đuối. Một khoảng tĩnh yên chỉ cho riêng nhau, màu hoa lan tím, màu hoa hồng đỏ và những ngọn nến tình yêu cứ lấp lánh muôn màu. Thời gian như ngừng lặng, mọi lo âu dòng đời tan biến, anh chỉ còn em trong đam mê cuồng say và nhiệt huyết, thắp đỏ một vùng tim anh lạnh giá cô đơn.
Xin mãi làm người yêu em, xin mãi chảy tan ra trong em như từng mạch hồng cầu tươi đỏ, xin được mãi yêu em như cánh buồm yêu gió, xin được mãi nghĩ về em như hạt muối nhớ về biển khơi đong đầy hương yêu thương.
Anh trải lòng anh với bình yên. Một vùng mây ngút ngát. Khi hai đứa hai nơi lòng lại buồn sầu khó tả, nhớ dáng em, nhớ bóng hình, nhớ giọng nói, nhớ những yêu thương nồng nàn em trao đi, nhớ đôi mắt, nhớ mọi điều thuộc về phương em. Nhớ những đêm nguyện cầu.

Từng khoảnh khắc anh tồn tại trong cõi đời này, anh xin được yêu em, xin được bên em những phút giây nào em cần có hơi thở anh vỗ về, xin được ru em những ngọt đượm môi nhau để em quên lối về, xin có em trong vòng tay để ru đời ta mãi mãi cơn say. Xin được làm một bến đỗ bình yên cho em những ngày trời trở gió. 
Có những ngày kỷ niệm một mốc quan trọng nào đó trong cuộc đời, với anh đó là những con số, số 0910192224. Những con số mà chỉ em và anh hiểu được nó chất chứa bao nhiêu yêu thương trong đó. Những điều thiêng liêng nhất cuộc đời anh.
Đêm. Bình yên cuốn vùi những nỗi lo vào trong lòng rỗng. Anh chỉ còn duy nhất nỗi nhớ em cứ đầy vơi như là ngọn sóng. Trái tim anh đập từng nhịp đập của nỗi nhớ thương miệt mài. Đầy ắp thuyền tình là những cánh hoa hồng màu đỏ, đầy ắp tim anh là nụ cười em rạng rỡ.
Anh yêu em cả khi em còn trẻ, cả khi em sẽ già. Anh muốn bên em đi hết cuộc đời em và nghiêng bờ vai anh cho em dựa vào mỗi khi em mỏi mệt. Hãy coi anh như một bóng cây cổ thụ hai mươi năm cuộc đời chỉ để yêu bầu trời, yêu màu mây muôn thuở và em...
Những khoảnh khắc bên em cho anh niềm hạnh phúc chưa bao giờ anh có được, tâm hồn mười năm cô đơn trong anh dường như được tắm tưới bằng dòng nước khoáng tinh khiết nơi lòng đất rạng ngời nụ cười. Và anh thấy linh hồn anh hồi sinh tươi trẻ như tuổi hai mươi nồng say.
Mình cứ yêu nhau thế này đi em nhé, đừng bao giờ chia ly. Khi nào ta nhớ nhau hãy chạy về cùng một phía, cùng dựa vào môi nhau trong căn phòng đầy mùi thơm của cỏ, mùi của mật ngọt tình yêu, mùi của những hương phấn tình đời cuộn chảy nhựa yêu thương đong đầy.
Đêm nay. Anh nhớ em nhiều đến tái tê lạnh giá tâm hồn. Khi vắng em cảm giác như mùa Đông tràn lan trong lồng ngực. Khi vắng em đời anh héo rũ tả tơi như đám cỏ úa chân đồi. Em ơi, phương em đã về đêm nhưng có còn thao thức? Có nhớ anh như là anh nhớ bây giờ?
Ai trong đời cũng có nỗi buồn âm ỉ cháy, lòng anh cũng vậy. Không được bên em từng giây từng phút, không được cùng em gánh những nỗi lo. Dường như anh thấy nửa tim mình tê liệt trong khoảnh khắc. Lại thèm có em bên, thèm một bờ môi ngoan để quên đi những rệu rã đời mình, thèm được ôm một bóng hình để quên đi những ngày xa xôi hờn tủi.
Bóng đêm giăng qua căn phòng anh, nơi này trống trải. Trong anh mường tượng ra đêm qua, đêm kia và đêm kia nữa. Anh nhớ một mùi hương thơm nồng nàn , anh nhớ đến tan ra trong những điều khổ lụy, con tim anh bây giờ không còn là của anh nữa, nó cứ đập từng hồi da diết gọi phương em...
Những bông hoa hồng vẫn còn tươi đỏ như bờ môi em, vai áo anh vẫn còn thơm mùi hương của tự nhiên, môi anh vẫn còn bỏng rát vì yêu em, tim anh vẫn còn cháy lên như ngọn đuốc trong đêm, đầu óc anh vẫn còn mụ mị bởi một nỗi nhớ thương vô tận, làm sao đây em ơi?
Em là lẽ sống, là nguồn tin. Trong bóng đêm soi tỏ một linh hồn sắp tắt. Đôi khi anh thấy đau nhức ở một vùng cô đơn trong lồng ngực. Đôi khi anh thấy mình quặn thắt một nỗi niềm riêng khó gửi trao. Nhưng vì em, anh vượt qua từng giây phút ấy, vững đôi bàn chân để dừng ở sân ga cuộc đời.
Nỗi buồn trong anh cũng giống nỗi buồn trong em, nỗi lo lắng trong anh cũng là nỗi lo lắng trong em. Nhưng số phận đã an bài cho ta yêu nhau bằng một tình yêu thiêng liêng, anh không thể nào gạt bỏ hình bóng em ra khỏi tâm trí mình, điều đó có khác gì bắt anh ngừng thở, có khác gì bắt anh chỉ sống mà không có linh hồn.
Đêm. Nhớ em. 19 bông hoa vẫn đỏ trong gian phòng đêm. 10 cành hoa vẫn tím trong kỷ niệm dịu êm. Những ngọt mềm môi em, những nồng nàn trao đi không hối tiếc.

Phải rồi, chúng ta đều không có thời gian!

Đã có những khoảnh khắc, tâm tư con người ta mỏi mệt đến mức chỉ có thể nằm phịch xuống chiếc nệm thân quen, thở phào cùng vài mảnh khói thuốc đang phảng phất khắp căn phòng, mắt nhắm nghiền say đắm trong những giấc mơ đã cũ. Lạ thật, lúc đấy, yêu thương, hận thù và những nghĩ ngợi vô thường đã biến đi đâu, trôi về đâu hay là đã tắt lịm, đã chết đi một chốc? Không còn thời gian để thở, không còn thời gian để nghĩ hay tệ hơn là để đau đớn vì những chuyện không đáng.
"Phải rồi. Chúng ta đều không có thời gian !"
Ta từng yêu một người say đắm. Tháng tháng ngày ngày, ngọt ngào nhất, hạnh phúc nhất chính là khi nhận được tin nhắn của người ta, được người ta quan tâm, yêu thương, được người ta dẫn đi chơi chỗ này, rong ruổi chỗ nọ. Thật hay, ta cảm thấy trong lòng như phựt trào thứ cảm giác của xuân xanh, của tình yêu tuổi trẻ dù chưa vẹn tròn nhưng cháy bỏng một cách tuyệt đối mãnh liệt. Ta khát thèm, để rồi khi chúng chạm vào ta, như một bầu oxi khổng lồ, ta ngấu nghiến từng ngọn lửa yêu thương, đẩy nó cao lên đến những nơi mà bình thường, nó không thể chạm tới. Ta biết yêu, ta hãnh diện và hạnh phúc trọn vẹn vì cái điều hết sức bé bỏng mà biết bao người cũng có đấy. Ta thật ngốc, mà cũng thật đáng yêu, nhỉ? Rồi cũng tự vì tháng năm, vì tháng năm bay bổng và quay cuồng đã cuốn vội đi tất cả những hồn nhiên, những vội vã trong chính tâm tư ta. "Yêu thương là gì mà tôi phải dành quá nhiều thời gian cho nó nhỉ?" - Ta nhận ra một chân lý bất diệt của cuộc đời. Cười khuẩy một ai đó khờ dại của quá khứ. Ta lại vội vàng bỏ mặc tất cả. Ta đi tiếp con đường đời của ta. Nên nhớ, suốt quãng đường đó, ta chỉ có một mình. 
Khi không còn thiết yêu ai, ta bèn tìm đến với công danh, sự nghiệp. Chà, cái ngành kinh tế của ta dù có suy thoái thật, nhưng mà cái nghiệp, cái lợi của ta không hiểu sao cứ vùn vụt bay cao. Ta vùi đầu vào những con số trong mê mải, quên ăn quên uống. Quên cả những giấc mộng thật đẹp của ta và một cô đào mặc bikini nóng bỏng trên đất biển. Ta chỉ cần tiền!
Nếu là một ''ta-mộng-mơ'' của mấy năm về trước mà nghe đến cái câu này, thì hẳn, đã phải tốn mấy giờ đồng hồ để ta ngồi lên ghế, tay đập bàn và miệng thì huyên thuyên về mấy thứ đạo lý cũ rích của ông cha để lại, rằng tiền thì không thể sánh bằng tình cảm gia đình, bè bạn hay sức khỏe gì gì đó,... Nghĩ lại mà ta thấy ta buồn cười kinh khủng. Đâu đó có cô nào hay phát ngôn cái câu "Yêu mà không có tiền thì có cạp đất mà ăn à!". Ta nghĩ dù nông cạn, nhưng mà vẫn đúng đó chứ! Thời buổi kinh tế khó khăn, có được việc làm ổn định đã phải khổ sở lắm rồi, huống hồ lại còn đứng được ở cái vị trí trưởng phòng kinh doanh như ta. Kể lại quãng đời ta chật vật với mấy tô mì gói mỗi ngày mà chợt, ta thấy xót cho mình kinh khủng. Làm sao mà, làm sao mà ta quay lại được cái ngày mộng mơ ban đầu, ta xách xe đạp đèo nàng nhân tình đi chơi qua những con đường ngập đầy bằng lăng tím mà túi thì rỗng, dạ cũng không hơn?

Ấy vậy mà người thực tế như ta cũng có một ngày chán tiền! Ta chợt thấy mình già. Bạn bè ta, ở cái tuổi này đều thành gia lập thất. Bóng bằng lăng xưa giờ cũng nghiêng mình rồi đổ khuỵu trước những cơn giông bão của đất trời. Mà ta thì, vẫn lẻ loi như tháng năm nào vừa lững thững bước chân vào đời. Trời, sao thấy nhạt nhẽo quá! Tự nhiên, một kẻ ham giàu ngán tình như ta lại thèm khát nghe được tiếng nói của một người phụ nữ vọng từ nhà bếp mỗi khi ta về nhà, thậm chí chỉ cần giản đơn một câu nói: "Mình về rồi à?" ngọt ngào, nồng đượm. Tiếng tàu hỏa chạy ngang qua làm dòng suy nghĩ của ta bỗng đứng lại. Hơi ấm cũng đi mất. Lần đầu tiên, ta lại thấy buồn đến thế. Nỗi buồn không hẳn rười rượi như khi ta làm ăn thua lỗ, cũng không tuyệt vọng đến mức muốn chết như khi chia tay với tình đầu. Cảm xúc cũng nhạt, mà nỗi buồn cũng nhạt. Thành ra, tách cà phê mỗi sáng ta tự pha cho mình, cũng thành nhạt thếch. Lạ lắm. Mấy ngày trôi mà tâm tư ta cứ bồi hồi như bay về phương nào. Ta ngừng lại việc kiếm tìm những con số. Bây giờ thì, cái sự nỗ lực của ta cũng đã đến hạn. Đứng trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp, ta lại có cảm giác mình như trở về làm một đứa trẻ, bắt đầu lại những tháng ngày thơ dại học cách nói tiếng yêu thương, đi tìm yêu thương...
Nắng tháng 9 yếu ớt thật. Là Thu mà, thu thì có gió, kiếm đâu nắng để sưởi ấm lòng ta bây giờ. Hơn 30 rồi. Bạn bè, rồi gia đình cứ thúc kiếm vợ, rồi có con. Lòng thì thật, thèm lắm cái cảm giác có một tổ ấm để tìm về, để nũng nịu với vợ, để đùa giỡn với con. Ấy vậy mà không được. Thỉnh thoảng, đi trên một con đường xập xệ mà thấy lòng như nấc nghẹn. Người đàn ông nước da đen ngúm, mặt mày già nua trên đầu đã hai thứ tóc, quần áo thì luộm thuộm biết bao nhiêu, mà gã lại có phước hơn ta. Gã có một đứa con gái kháu khỉnh, đáng yêu. Nhưng chẳng như gã, chẳng dơ dáy và bẩn như gã đâu, nó sạch sẽ và thơm tho vô cùng. Chợt, nghĩ đến điều này, mà ta thấy nhức trong lòng một quãng, rất sâu, rất dài...

Ta đã kiếm tìm, nhưng nhiều lần ta thấy mình thất bại. Cuộc sống của ta, vĩnh viễn chỉ đứng trên những bờ vực của tiền tài và tình yêu. Ta nghĩ, chúng chỉ là duy nhất, là hai thứ duy nhất còn lại trên đời mà ta sẽ quan tâm và dồn hết sức lực để nuôi nấng. Nhưng khi cuộc đời đã bỏ ta ở lại bên lề, và thay đó là chú tâm những thanh thiếu niên trẻ tuổi ở ngoài kia, ta mới thấy mình dại, mình thiệt. Ngày xưa đã qua, ta thì cố níu kéo tương lai quá nhiều, thành ra ta đánh mất đi tuổi trẻ. Tuổi trẻ với biết bao bồng bột và yêu đương, với biết bao những thứ để kiếm tìm, để đánh đổi. Vậy mà, ta lại dại dột đến mức chỉ đánh đổi duy nhất một thứ. Là thời gian - thứ duy nhất mà cuộc đời sẽ không bao giờ hoàn trả cho ta.

Đã có những khoảnh khắc, tâm tư con người ta mỏi mệt đến mức chỉ có thể nằm phịch xuống chiếc nệm thân quen, thở phào cùng vài mảnh khói thuốc đang phảng phất khắp căn phòng, mắt nhắm nghiền say đắm trong những giấc mơ đã cũ. Lạ thật, lúc đấy, yêu thương, hận thù và những nghĩ ngợi vô thường đã biến đi đâu, trôi về đâu hay là đã tắt lịm, đã chết đi một chốc? Không còn thời gian để thở, không còn thời gian để nghĩ hay tệ hơn là để đau đớn vì những chuyện không đáng. Như trở về với cát bụi, ta hòa thành những làn khói thuốc đang bay, tan vào không trung trong đơn thuần và tĩnh tại... Không ghi tạc điều gì vào trái tim hay khối óc của bất kỳ ai. Lặng lẽ chết đi trong những đóa tàn lụi của cuộc đời. Tan đi, tan đi... Liệu cái ngày ta bắt đầu cuộc chơi, việc định lấy cái giá phải trả quá lớn thế này, ta đã cảm thấy xứng đáng?
Giang Thụy Hi

Cô đơn rất nhẹ

Mình mắc cái tật, hễ cứ động chạm vào chuyện không đâu là tự đi tìm khoảng lặng cho riêng bản thân. Dù đôi ba lẻ loi vẫn chờn vờn đâu đó bên khe cửa, hay cư trú trên khoảng trống vô hình, gửi tái tê lưu lạc mười đầu ngón tay, mình cũng kệ. Nổi đóa không phải cách hay, sẽ chỉ đùn đẩy cảm giác sợ hãi của các tế bào thần kinh lên tới đỉnh điểm. Mình không ưng thói cục cằn, càng không thích đùn đẩy cái hàm oan vốn dĩ từ giã hoặc đã rêu mốc từ lâu. Ít khi bị ảnh hưởng bởi những điều thuộc về phía cũ, nhưng tự dưng, cuộc đời cũng tạo cơn say khiến mình nghĩ ngợi. Lạ thật, trước guồng quay chấp chứa đầy khắc khoải này, niềm vui vắng tanh, mơ hồ như đùa cợt. Nao nao, khó có thể diễn tả trong người lúc này. Dường như có điều gì đó vừa trỗi dậy, khi tất cả còn chưa kịp ngủ yên.
Tháng Mười năm trước, vào một ngày Hà Nội vắng gió, thiếu cả sự bỏ bê, mình lặng yên nghe Lullaby của Bond từ chiếc máy nghe nhạc gắn bó suốt bốn năm trời. Quen thuộc khúc Lullaby từ cái thuở xa lư xa lắc, lan man chia đều heo may trên từng khung cảnh quá khứ. Biết bao lần cố tình giấu đi ánh mắt buồn tênh, điều bất lực cứ lặp lại mãi trong kí ức xưa buốt nhói.
Mùa lá vàng u ám, mình rụt rè băng qua từng cung đường dưới phố, day dứt tránh né những ánh mắt nghi hoặc pha trộn sự lố bịch bên kia ngã tư thời gian. Đã tha thứ cho nhau chưa? Hay vẫn còn nhớ, còn chênh vênh cơn hãi hùng trong tâm hồn. Một đêm mưa rơi, mái tôn chập chờn từng tiếng gõ lách tách. Thổn thức, vẫn bài hát ấy, ngân lên mấy nhịp, đủ chạnh lòng.
Quý nhất món quà của gã bạn già nhân dịp gã kết thúc đợt công tác trở về. Cái CD có nguyên danh sách những ca khúc quốc tế từ vài thập kỉ trước mà mình thích mê. Chao ôi, mình quý nó như báu vật, đến nỗi giấu kĩ chờ cả nhà đi vắng hết, mới dám bật lên nghe. Tuổi thơ vọng về, tinh khôi phất phới. Phố xá dưới chân ồn ào, thấm đẫm day dứt. Như kẻ sa cơ ngồi đếm lại điều thân quen từng bị bão hòa tưởng chừng rã đám, rồi mỉm cười vì góp nhặt lại được chút ít ỏi còn sót lại. Bất chợt, giai điệu của Lullaby lại vang lên, bản hòa âm không lời. Vô tình, nức nở lên tiếng thở dài. Kệ chứ! Đâu dễ tìm được mấy nhịp vui bất ngờ. Biết đâu quá khử trở lại tìm nhau?
Thế nên mới biết để nhớ. Cũng có thời tưởng như sẽ cất ca từ ấy đi thật sâu. Chỉ cười thật nhiều và cất lên những giai điệu rộn rã, rồi lại tự giận mình. Theo kiểu của một định mệnh lặp lại, lê thê tiếp nối rằng buộc, chẳng thế thoát ra được. Bao giờ cũng vây, kỉ niệm giống như vật bất ly thân, tiếp nối mỗi đoạn đời. Dẫu có nhạt nhòa gió bay, có ngủ yên từ thời ban sơ hồng hoang, vẫn còn vương vấn chút duyên nợ, chưa kịp dứt. Nỗi buồn thăm thẳm thâu vào sâu đáy mắt, thao thức nghe đa mang trào ra từ đáy lòng. Ngoài kia có trời cao, có tầng mây trôi bát ngát, có màu đất nâu thanh khiết, có tiếng sáo réo rắt trở dạ. Lặng lẽ, tội nghiệp. Ru mình, ru người không bao giờ thức dậy nữa…
Nhưng giờ đây những khúc hát ru cô độc ấy
Chỉ làm ướt khóe mi tôi
Vì tôi không thể quên được em
Vì tôi không thể hết yêu em…
Lại là hoài tưởng…
Mình có nhiều thứ để lan man quá. Tình đời mong manh, chẳng biết gửi hạnh phúc đi đâu, cũng có khi càng xa lại càng thấy gần. Chỉ biết giấu bặt tâm tư vào giấc mơ, nơi chứa ẩn thật nhiều đôi mắt lạnh lùng, ngơ ngẩn. Ánh mắt của chị trĩu nặng trắc ẩn, chưa từng biết cười, chưa từng biết hạnh phúc. Ánh mắt của con bé thích dầm mưa, thích dúi mặt vào bờ vai người lớn khi có sấm chớp. Ánh mắt của những ai bước qua đời ta, giấu kín bóng tối một khoảng trời kí ức. Thấy đau đáu chốn này.
Thôi vậy, nên giữ lại cho mình chút ích kỷ, để thu gọn xúc cảm, gói ghém nơi bình lặng phía sau. Bởi mình biết, mỗi đứa trẻ đều cần có một quá khứ để lớn lên, để tồn tại. Cũng như khúc Lullaby cắt cứa những trắc ẩn đứt quãng, giữa cô đơn rất nhẹ…
Miên Hải

Món quà cho ông già Noel

Con sông chia làng thành hai nửa, bên này là xóm lương, bên kia là xóm đạo. Hai xóm nối liền nhau bằng một cây cầu ván chênh vênh. Những ngày Chủ nhật thuở lên bốn lên năm, tôi thường đòi chú Đình dắt qua bên kia sông xem lễ. Đến nơi, chú cõng tôi trên lưng, hai chú cháu đứng ngoài, ghé mắt qua cửa sổ nhà thờ. Những bài kinh, Thánh ca, tôi nghe mà không hiểu gì nên cứ liên tục hỏi bắt chú giải thích, chú mỉm cười:
- "Chúa khuyên người ta sống tốt, không làm điều xấu cho người khác bé ạ".
 Nhiều hôm, tôi ngủ khì, đến lúc tan lễ chú mới đánh thức, tôi dỗi: "Sao chú không gọi cháu dậy xem, cháu ứ nói chuyện với chú nữa". Chú Đình sau đó dỗ tôi bằng một gói bỏng ngô giòn tan hay thanh kẹo mút ngọt lịm.
Chú Đình là thương binh. Sau giải phóng miền Nam, chú xuất ngũ về làng nhưng rồi không lấy ai cả. Sau này lớn lên, tôi mới được bố nói cho biết rằng chú bị nhiễm chất độc da cam nên không thể sinh con như người bình thường. Lũ trẻ chúng tôi thường quây quần bên chú, lúc thì nhờ chú làm cho con trâu lá mít, lúc lại gọi chú đi lấy đất nặn những cái tu huýt nhiều hình hài. So với lũ trẻ trong xóm, chú quý tôi nhất. Bố mẹ bận suốt ngày nên tôi được gửi sang nhờ chú trông. Nhà chú Đình có một mảnh vườn khá rộng bao quanh, phía trước trồng rau, cây ăn quả, còn đằng sau thì nuôi gà. Tôi thường cùng chú ra vườn bắt sâu cho cây, lấy thóc cho gà ăn. Mùa quả chín, chú hái xuống rồi giao tôi chia cho tụi bạn.
Vào giữa Đông, khi những đợt rét ngọt len lỏi trong cơn gió mùa hanh hao ấy là lúc lũ trẻ chúng tôi háo hức chờ đợi ngày Noel. Xóm lương không đi lễ nhưng người lớn vẫn có phong tục tặng quà cho trẻ con. Trước Noel khoảng một tuần, chú Đình đạp xe lên phố mua một cây thông to tướng về đặt giữa nhà. Chúng tôi mang đủ thứ hộp, nơ, giấy màu,... sang trang trí cây thông với chú. Thấy tụi nhỏ quý chú, những gia đình trong xóm nhờ chú làm luôn ông già Noel đi phát quà. Mấy anh chị thanh niên mang đến cho chú một bộ đồ ông già Noel rất vừa, chú đeo râu giả, đội tóc giả vào trông không khác gì những ông già Noel trên ti vi. Tôi xúng xính trong bộ váy Giáng sinh đi theo chú. Chú gọi đùa tôi là "bà già Noel". Hai chú cháu đi đến đâu cũng được mọi người chào đón nhiệt tình. Tặng quà xong, ông già Noel dặn từng đứa là phải ngoan ngoãn, học giỏi rồi lại qua nhà khác. Đến lúc tôi mỏi chân, chú một tay bế tôi, một tay xách túi quà đi phát nốt chỗ còn lại. Tôi luôn là đứa nhận quà sau cùng. Hai món quà nằm dưới đáy túi là dành cho tôi: Một của bố mẹ và một của chú. Tôi có thể phân biệt được bởi vì bố mẹ luôn tặng những thứ mà bố mẹ cho là cần thiết cho tôi còn chú tặng quà cho tôi như điều tôi ước.
Từng mùa Giáng sinh đi qua, chú Đình vẫn làm ông già Noel còn tôi thì lớn lên. Cây cầu ván nối xóm lương với xóm đạo cũng được thay bằng cầu xi-măng kiên cố. Tôi mải tập trung cho việc học tập và những kỳ thi, chỉ thỉnh thoảng qua nhà chú chơi chứ không lẽo đẽo theo chú nữa. Tôi nhận thấy rằng, chú Đình già đi rất nhiều, mái tóc chú thêm nhiều sợi bạc, khuôn mặt hằn thêm nếp nhăn của thời gian.
Rồi tôi xa quê, kỷ niệm về những ngày chủ nhật theo chú đi xem lễ và những mùa giáng sinh thời thơ ấu cũng nhạt phai giữa bộn bề cuộc sống. Năm nay, trước ngày Noel, bố gọi điện ra báo tin rằng, chú Đình đã yếu lắm rồi, những cơn đau do vết thương cũ tái phát thường xuyên hành hạ chú, chú không còn làm ông già Noel nữa. Tôi thấy lòng nghẹn lại, tự trách mình vô tâm. Và rồi, dự định Giáng sinh đầu tiên của tôi là gửi về tặng chú Đình một món quà trong ngày Noel. Hẳn là chú vẫn chưa quên "bà già Noel" bé bỏng của chú năm nào.

Phụ Nữ Nhìn Gì Khi Nam Giới Khỏa Thân?

“Tôi rất thích ngắm nhìn đàn ông cử động bờ vai của họ, khi ấy, tôi có thể nhìn thấy những đường nét hết sức rõ ràng”, một người phụ nữ cho biết. Một phụ nữ khác lại nói: “Khi trườn tay qua những khuyết điểm của anh ấy, tôi cảm thấy phấn khích khó tả...". Vậy những đặc điểm nào của nam giới khiến phụ nữ chú ý đầu tiền khi chàng... khỏa thân.
Thử ngó qua "cậu nhỏ" một chút
Theo nghiên cứu năm 2007 tiến hành bởi Trung tâm khoa học thần kinh nghiên cứu hành vi (CBN) của Canada, phụ nữ liếc nhìn vào vùng nhạy cảm của nam giới còn nhanh hơn tốc độ đảo mắt của nam giới xuống vùng nhạy cảm của họ.
Các nhà khoa học cho rằng đây là phản ứng sinh học tự nhiên của nữ giới, đặc biệt là khi họ đang trong thời kỳ rụng trứng.
Quần chip
Nếu chàng trai không khỏa thân hoàn toàn, tức là có quần chip, thì phụ nữ cũng nhìn vùng đó trước tiên!
Phụ nữ khá tò mò về phong cách chọn quần chip của nam giới bởi theo họ, màu sắc và kiểu cách của loại quần này bộc lộ một phần tính cách của anh ta.
Khảo sát năm 2009 của Trung tâm mua sắm Debenhams (Anh), phần lớn nam giới chỉ tự đi mua đồ lót khi muốn hấp dẫn phái nữ. Theo tạp chí Focus on Style, nam giới chuộng dáng quần cổ điển với màu xám, đen hoặc màu trung tính đang cố duy trì sự trẻ trung. Những người này khá ham vui, biết hưởng thụ cuộc sống. Trong khi đó, những người chuộng quần dáng thể thao boxers lại thường tỏ ra khá cứng nhắc, bảo thủ, dù thực ra, bản chất của họ lại rất hoang dã.
Bờ vai nam giới là điểm khiến phụ nữ cảm thấy vô cùng thu hút (Ảnh minh họa)
"Soi" khuyết điểm
Theo khảo sát năm 2006 của tờ The Sun trên 2000 nữ giới, 84,5% cảm thấy không tự tin với ngoại hình của mình. Khảo sát năm 2010 của trang MyCelebrityFashion.co.uk cho thấy 48% nữ giới tham gia không muốn "yêu" trong tình trạng khỏa thân hoàn toàn và 61% chỉ "yêu" khi đã tắt đèn.
Chính vì vậy, họ sẽ thở phào nhẹ nhõm khi thấy chàng của mình cũng có một vài khiếm khuyết trên cơ thể. Có điều, phụ nữ sẽ không để tâm quá nhiều vào những nhược điểm này nếu đối phương tỏ ra tự tin. Thay vì một thân hình lực lưỡng, không tì vết, cử chỉ âu yếm và cách trò chuyện tinh tế mới chính là điểm khiến phụ nữ thấy phấn khích.
Một mùi hương đầy cám dỗ
Mùi mồ hôi lưu cữu trên cơ thể, quần áo một thời dàn dài không chỉ gây khó chịu mà còn là một dấu hiệu ngầm cho thấy chủ nhân chúng giữ vệ sinh kém hoặc có sức khỏe yếu.
Tuy nhiên, mồ hôi mới đổ lại chứa nhiều pheromone và MHCs, tạo nên một mùi hương đầy nam tính, quyến rũ, được nhiều phụ nữ ưa thích. Bởi vậy, nam giới quá lạm dụng các loại sữa tắm và nước hoa chưa chắc đã ghi được điểm trong mắt người đẹp.
Bờ vai
Khảo sát của tạp chí Askmen trên 100 phụ nữ cho thấy bờ vai của nam giới có một sức hút mãnh liệt với phái nữ. Nữ giới thích một người đàn ông có bờ vai rộng với đường nét góc cạnh. Bờ vai rộng là biểu tượng của sự mạnh mẽ và nam tính, đồng thời tạo cho phụ nữ cảm giác về một người đàn ông với "sinh lực" dồi dào.
Một phụ nữ viết: "Tôi rất thích ngắm nhìn đàn ông cử động bờ vai của họ, khi ấy, tôi có thể nhìn thấy những đường nét hết sức rõ ràng". Một phụ nữ khác viết: "Khi trườn tay qua những bờ vai rộng, tôi cảm thấy phấn khích khó tả. Bởi vậy, tôi rất thích mát-xa vùng vai cho bạn trai mình".
Ngọc Anh

Những Lời Chúc Giáng Sinh 2013 Dành Cho Người Yêu Hay Nhất (P2)

Lời chúc giáng sinh hay noel hay nhất cho người yêu hay lời chúc giáng sinh cho bạn trai, cho bạn gái được giới trẻ ở tuổi yêu và cặp vợ chồng cảm thấy hồi hộp chờ đón nhận nhất mỗi mùa noel. Vì vậy đừng quên dành tặng cho nhau lời chúc đầy yêu thương nha các Boy, girl hay các ông xã bà xã.



1.Em yêu, đây là lần đầu tiên anh có kế hoạch đi chơi Noel. Mình sẽ quàng khăn đội mũ thật ấm và cầm tay nhau đi dạo bất kể thời tiếtlạnh thế nào phải không em? Anh hy vọng đây sẽ là Giáng sinh ấm áp nhất tới giờ của em, mặc cho mùa đông ở đây lạnh hơn ở nhà rất nhiều. Chúc em yêu một giáng sinh vui vẻ, ấm áp


2.Anh à! Mình bắt đầu yêu nhau cũng sắp được 3 nămrồi đúng không anh. Đây là mùa đông đầu tiên mình bên nhau, em chúc tình yêu cũa em luôn hạnh phúc và mãi yêu em. Giáng sinh vui vẻ anh nhé! Mãi yêu anh!


3.Gửi thương nhớ tới AB! Giáng sinh đầu tiên chúng mình ở Hà Nội. Cùng giờ này năm ngoái, đêm Noel lãng mạn ở Nà Hỳ, Điện Biên. Em vàanh, trăng, gió và sao, trên quả đồithênh thang miền sơn cước. Noel trước, noel này và mãi mãi về sau, em mong có anh trên bước đường đời, cùng em thắp nến cho những đêm Giáng sinh ấm áp. Yêu anh và ngày càng yêu anh


4.Năm ngoái, Chúa chứng kiến thấy một người say xỉn không biết đường về phải ngồi nghỉ giữa đường trong đêm khuya vắng lạnh. Năm nay, hy vọng Chúa không còn thấy hình ảnh đó nữa. Đón giáng sinh yên lành nhé CIA. CHÚA NÓI CIA SẼ THI ĐẬU ĐÓ


5.Chưa một lần được ở bên em vào đêm Giáng sinh. Anh đã kiên trì chờ đợi và hy vọng sẽ có một năm anh được thức suốt đêm và cùng em đón Giáng sinh. Nhưng đến Noelnày, tất cả đã không thành hiện thực tưởng chừng như giản đơn ấy nữa. Dù sao, anh cũng cầu chúc cho trái tim em luôn được ấm áp, anlành trong đêm Noel năm nay. Giáng sinh vui vẻ, ấm áp và thật hạnh phúc nhé!


6.Chồng yêu à, thế là 1 mùa Giáng sinh nữa lại về. Em mong đếnđêm Noel quá để vợ chồng mình được gặp nhau, được bên nhau trong cái không khí lạnh như cắt của mùa đông này! Nhưng em biết chúng mình sẽ không cảm thấy lạnhchút nào mà ngược lại, thấy rất ấm áp vì được bên nhau phải không anh? Chúc chồng yêu hoàn thành kìthi này thật tốt, chúc chồng yêu 1 Giáng sinh vui vẻ và một năm mới thật nhiều may mắn và nụ cười nhé! E yêu chồng lắm!


7.Bây giờ, nếu có điều ước anh sẽ ước rằng: “Giá như thế gian này là một buổi hoàng hôn tím. Em là đại dương bao la, xanh thẳm. Còn anh là mặt trời rực rỡ, lung linh ánh nắng vàng. Và giờ đâykhi mùa đông Pari giá lạnh đã đến… Anh không biết nói gì hơn, chỉ muốnnhờ cơn gió nhắn với em một lời. Hãy vui lên em nhé, em yêu dấu của anh. Cho dù đi đến nơi nào thì tình yêu của anh dành cho em mãi mãi không bao giờ thay đổi. Chúc em Giáng sinh ấm áp và hạnh phúc… Anh yêu em…


8.Chúc mừng giáng sinh TLAK. Anh là một người bạn mới của em, một người bạn dễ thương và thú vị. Em biết Giáng sinh này với anh có vẻ hơi ảmđạm, em mong đây là một trong những món quà có thể làm anh vui (nếu anh đọc được). Chúc anh một Giáng sinh thật ấm áp và biết đâu đấy, Chúa sẽ nghe lời nguyện cầu của anh.


9.Em ơi, Noel đang đến gần, ở nơi xa này, anh luôn chúc em được đón một mùa Noel tràn ngập hạnh phúc.Anh biết ở nơi xa đó trời đang rất lạnh, không biết có được đi chơi Noel với em như mọi năm nữa không, nhưng anh vẫn thấy vui vì bên em đã có gia đình. Anh biết, không có anh bên cạnh em sẽ buồn nhưng anh tin em là cô gái cứng rắnvà kiên cường. Anh ước gì ông già tuyết có thật anh sẽ cầu xin ông mang hơi ấm đến với em như vòng tay anh ôm em trong những mùa Noel trước chúng mình có nhau. Chúng mình đang trong giai đoạn khó khăn nhưng anh tin em hiểu và yêu anh. Đừng đóng cửa trái tim với anh em nhé. Anh sẽ mãi yêu em(heo yêu của anh!)


10. “Anh đã ngủ thiên thu, Noel này em một mình ngơ ngác giữa Sài thành hoa lệ. Chốn đông người nhưng em lạc lõng bơ vơ. Sắp đến ngày kỷ niệm tình yêu của hai ta, anh có thể trốn thiên đàng về với em giây lát? Em nhớ anh, Cơn gió ơi!”

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Noel thành phố

Kế hoạch Giáng sinh thế là hỏng bét cả, chỉ vì bà giúp việc nhà quê chậm hiểu. Chị đã chuẩn bị rất kỹ càng hai gói quà Giáng sinh, một gói có xe tăng cho thằng nhỏ, một gói có cây đàn violon cho con bé lớn. Chị lại chuẩn bị một kịch bản xuất hiện ông già Noel khá hoàn hảo: đợi đúng mười hai giờ đêm, ông ta sẽ mở cái giàn sắt đậy giếng trời ở trên gác, leo cầu thang sắt xuống và như thế là ông ta sẽ vào ngay được phòng ngủ của bọn trẻ.
Người đóng ông già Noel theo chỉ định của chị là bà giúp việc. Chị đã mượn một bộ đồ ông già Noel khá vừa vặn cho bà ta, chỉ có điều hơi hôi. Nhưng bà giúp việc không để ý lắm đến mùi hôi đó. Bà chỉ thắc mắc tại sao bà phải trèo xuống phòng bọn trẻ theo đường giếng trời trong nhà, bà không thích lẩn vào phòng người khác như một tên trộm. Chị bật cười trước câu hỏi ngớ ngẩn và nhận ra bà giúp việc chưa bao giờ được nghe câu chuyện về ông già Noel cả.
Cũng phải thôi, cái miền quê xa thăm thẳm của bà, chẳng có ti vi điện đóm gì, quanh năm chỉ thấy trâu bò và xe cải tiến thì bà làm sao có thể hiểu ra con tuần lộc kéo cỗ xe trượt tuyết. Không khéo bà ta lại tưởng tượng ra ông già Noel ngồi xe trâu đi phát quà cho trẻ con thì hỏng bét. Chị kiên nhẫn giải thích tỉ mỉ câu chuyện. Nhìn bà giúp việc há mồm ra nghe chị biết bà ta có vẻ thích thú lắm. Nhưng đến chi tiết ông già Noel theo đường ống khói chui vào nhà thì bà lại nhăn trán. Bà bảo nếu đi từ trên gác bếp xuống thì còn hiểu được, chứ bà không biết đường ống khói như thế nào cả.
Ảnh minh họa: internet
"Tôi chả thích như thế. Cô chú nhờ tôi chia kẹo cho chúng nó thì sáng mai tôi sẽ chia" - bà thủng thẳng bảo - "tôi chia đều, chúng nó không cãi nhau đâu mà sợ". Chị tức nghẹn lên cổ. "Người thành phố cứ thích bày vẽ. Tôi sống chừng này tuổi rồi chỉ nghe kể về ông Bụt. Mà người nào khổ và tốt đến như cô Tấm thì ông Bụt mới hiện lên, chứ chỉ khổ như tôi thì cũng chưa thấy ông Bụt hiện lên cho cái gì cả". Nói xong bà kêu hôm nay trời rét phải đi ngủ sớm.
Điều tẽn tò nhất là bà giúp việc nói quá to, nên hai đứa con chị đều nghe thấy cả. Trước khi đi ngủ, con bé lớn thẽ thọt bảo chị, bọn con lớn rồi, mẹ bày vẽ chuyện ông già Noel làm gì. Mẹ mua cho con cây đàn, con cảm ơn mẹ nhiều lắm. "Thế bộ đồ ông già Noel mẹ mượn ở đâu đấy, để con cất cho mai còn đi trả cho người ta không nhăn nhúm hết rồi", con bé nói. Chị gượng cười.
Sáng hôm sau, bà giúp việc dậy từ sớm, bà cứ ngồi bần thần ở phòng khách, tay cầm một cái túi, chả thiết nấu nướng gì. Thấy chị vừa dậy, bà đã chạy ra thẽ thọt hỏi: "Thế cái ông già Noel ấy, trông thế nào nhỉ? Có phải mặc bộ đồ đỏ, râu vểnh lên trắng toát phải không?... Đêm qua, tôi vừa thấy rõ ràng ở đầu giường mà trở dậy soi đèn lại không thấy ai cả. Có lẽ là tôi mơ ngủ thật. Vậy mà sáng nay lại thấy có cái túi quà này ở đầu giường. Giở ra có một bộ áo cánh. Tôi cứ băn khoăn mãi. Hay là ở thành phố có ông già Noel thật".
Để mặc bà giúp việc lẩm cẩm nói một mình, chị chạy lên phòng thì không thấy bộ đồ Noel đâu. Sang phòng con gái chị thấy bộ đồ giấu dưới gầm giường. Con bé ngủ say sưa, trên đầu vẫn đội nguyên chiếc mũ ông già Noel.
Đỗ Doãn Phương

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Nếu Em Không Lên Giường Cùng Anh?

Có những điều mà đàn ông không bao giờ giao hẹn với bạn trước khi làm tình với bạn. Ví dụ như, họ sẽ muốn bạn lên giường bằng cách mang tình yêu ra dọa dẫm, không dâng hiến tức là không yêu. Nhưng sau đó, tụt xuống từ giường, họ sẽ lại thản nhiên bảo, em dễ với anh thì em cũng dễ dãi với người khác, nên…
Gái trinh: Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng đàn ông trước khi dùng!
Có một độc giả đã viết thư cho tôi trong nước mắt, nói rằng, sau khi dạm ngõ làm đám hỏi, cô ấy mới lên giường lần đầu với người yêu. Thế mà anh ta vẫn lấy cớ rằng, “chỗ đó” của cô ấy bị thâm, chắc chắn đã ngủ cùng người khác, chắc chắn đã có con với người khác, để anh ta đàng hoàng tháo chạy, còn bắt vạ đòi bồi thường tiền từ nhà cô ấy. Kèm theo những câu phỉ báng nhục nhã nhằm vào cô ấy và cha mẹ cô. Và cô ấy nói, vì sao một người đàng hoàng và thận trọng như em, lại gặp phải một anh người yêu như thế? Đến lúc đó, cô ấy vẫn gọi anh kia là Người Yêu, trong khi anh ấy gọi cô là Đĩ.
Thân phận chữ trinh thật là chua xót.

Phần 1: Nếu em không lên giường với anh?
Rất nhiều cô gái sẽ đối diện khoảnh khắc đầu tiên của tình yêu thăng hoa chuyển sang một thứ gần như khao khát tình dục, với những câu chất vấn và vòi vĩnh của chàng: Em có yêu anh nhiều không? Nếu yêu thì tại sao còn tiếc? Phải chăng em không thật lòng với anh? Nếu em còn trinh, thì đằng nào chúng ta chẳng cưới nhau, yêu anh bây giờ hay sau này có khác gì nhau? Hay vì em không còn trinh, nên em muốn giấu đến tận phút cuối cùng, muốn dối anh?
Nhiều người đàn ông rất nguy hiểm, họ không hỏi như thế, mà họ chỉ thì thầm như thế khi đôi môi của họ lướt trên thân thể người yêu. Như thể, đàn ông chẳng cần cô gái trả lời, vì đàn ông sẽ tự mình khám phá câu trả lời ấy, bằng cách tiến tới, từng chút một, bằng những cái vuốt ve và đôi môi ấm đầy thèm muốn.
Phụ nữ chỉ có thể lắc đầu và từ chối khi người đàn ông ở cách xa một khoảng, hoặc chí ít, ở khoảng cánh mà chúng ta không cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể người yêu. Còn khi người đàn ông đã gần tới mức, nghe thấy lời thì thầm, chạm được cái vuốt ve, bị buộc phải đồng ý hay không đồng ý khi đôi môi người yêu đang ở trên môi mình, thì hình như là, không thể và không kịp cự tuyệt nữa.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, nếu bạn tĩnh tâm suy xét một chút, thì logic của đàn ông trước khi đưa bạn lên giường sẽ là như thế này:
1 - Em có yêu anh không? (Nếu có – lên giường với anh nhé. Nếu không và không đủ, thì em cứ từ chối!)
Tất nhiên, ai trả lời là không yêu? Nhưng cũng tất nhiên, không cô gái trẻ nào cho rằng, nhận lời yêu tức là nhận lời lên giường –  Mau! Ngay! Luôn!
Để trả lời câu hỏi này, bạn thử nghĩ một giây thôi: Dù bạn trả lời có hoặc không, câu trả lời đều thiệt thòi cho người phụ nữ. Trả lời có, bạn sẽ lên giường vào lúc bạn còn chưa sẵn sàng. Trả lời không, bạn sẽ mất mát đôi chút cảm xúc vì phải giãi bày, thanh minh, từ chối người yêu, giữ gìn bản thân. Còn đàn ông, kiểu gì họ cũng ăn nói được. Hoặc, được nhận thứ họ muốn. Vậy đây có phải là một mệnh đề thực sự tử tế và đàng hoàng không, hay là một cái bẫy nhân danh tình yêu?
Người đưa ra câu hỏi có vẻ vô tư khách quan như thế cho bạn, chắc chắn là một kẻ đang dùng tình yêu để vụ lợi cho họ. Bởi nếu họ muốn bạn chứng minh tình yêu của bạn theo-cách-họ-muốn (là dâng hiến) thì tại sao họ không làm được y như thế, tức là họ tự chứng minh tình yêu của họ theo cách-mà-bạn-muốn (tức là giữ gìn và trân trọng cảm nhận của bạn)?
Có khá nhiều đàn ông luôn sẵn sàng cho tình dục, kể cả khi tình yêu với đối tác chưa đủ chín. Phụ nữ thì hình như không phải tất cả đều nghĩ thế, có khá nhiều người phụ nữ ở vậy cả đời chỉ vì một lời hứa hôn nhiều chục năm về trước, họ sẵn sàng hy sinh thú vui tình ái và hơi ấm hạnh phúc chỉ vì một niềm hạnh phúc chôn dấu trong trái tim mơ hồ. Vậy nên, tôi vẫn tin tình dục là một sự thăng hoa tuyệt vời của tình yêu đối với phụ nữ trẻ. Nhưng không phải là theo cách mau, ngay, luôn!
2 - Em có lên giường với anh không? (Nếu có – ngay bây giờ, nếu không – ta có lẽ sẽ không có tương lai lâu dài).
Tất nhiên, câu trả lời bản năng của mọi trinh nữ là: Không, hoặc không phải là bây giờ! Thường thì chúng ta luôn hy vọng sẽ lên giường lần đầu với người chồng trong đêm tân hôn, đó là một lựa chọn an toàn, khi bạn đang là phụ nữ và sống ở Việt Nam thế kỷ 21, nơi còn nhiều người nghĩ gái trẻ mất trinh là mất nhân phẩm, những người cổ vũ gái trẻ mất trinh trước cưới là có tội với xã hội.
Nhưng một khi anh người yêu chia tay vì không được thỏa mãn tình dục, khi cô gái “quá cổ hủ” thì anh ta vẫn có thể ra đi rồi vứt lại những thị phi không đẹp đẽ. Và cho rằng bản thân anh ấy tìm kiếm tình dục không phải là lỗi, lỗi ở chỗ người con gái kia chẳng đủ tình yêu! Thì, bạn sẽ cảm thấy lỗi nằm ở đâu?
Thực ra, tôi mách cho bạn nhé, có một câu cách ngôn Châu Âu của hơn một thế kỷ trước đã nói hộ bạn rồi, lỗi nằm ở chỗ, có khá nhiều người đàn ông coi tình yêu là cớ để khỏi phải trả tiền chơi gái. Nên khi không tìm được điều anh ta muốn, anh ta ra đi, bạn hãy chúc cho anh ta toại nguyện ở người con gái tiếp theo! Và hãy đi yêu người đàn ông nào thực sự yêu bạn chứ không phải là yêu tam giác đàn bà của bạn.
Có lần một bạn trẻ viết thư xin một lời khuyên của mình. Cô ấy nói, cô ấy phát hiện chồng chưa cưới cặp bồ với một người đàn bà lăng loàn, trốn chồng ngoại tình. Quan hệ của họ khá mật thiết, mỗi tuần khoảng 4-5 lần tại nhà cô này hoặc nhà nghỉ, thậm chí ngay tại cơ quan. Khi chuyện vỡ lở, anh kia đã trách móc cô gái trinh dữ dội:
- Chính vì anh muốn giữ gìn trinh tiết cho em, chính vì em khăng khăng muốn dành đến đêm tân hôn mới làm chuyện đó, nên anh phải đi… giải tỏa ở chỗ khác! Anh đã tử tế đến hết mức có thể với em, thì em làm gì có quyền trách anh?
Và cô nhân tình kia thì chửi thêm một lớp nữa:
- Chồng tao còn chẳng dám nói tao một câu nào, thì một con nhãi ranh như mày sẽ làm gì tao? Ai bảo mày ngu?
Cô gái trẻ thấy hóa ra mọi sự bỉ ổi trên đời này là do cô gây ra? Anh kia đang phải hi sinh vì cô?
Tôi nghĩ khác, tình yêu không thể lấy làm cớ để che lên mọi sự bỉ ổi nào. Có lẽ, khi họ làm tình với nhau, họ đâu nghĩ rằng có cô tồn tại trên đời này? Vì vậy, bây giờ cô cũng nên ra đi để họ cứ sống theo cách mà họ muốn!
Nếu cô thật sự muốn dành điều ấy cho người đàn ông trân trọng cô, yêu cô, và xứng đáng, thì vẫn còn cơ hội! Cô tưởng cô mất người yêu. Nhưng tôi thấy cô chỉ mất thứ mà thực ra cô chưa từng có!
3 - Nếu em từ chối, hoặc là em không đủ yêu anh, hoặc là em đang muốn che giấu sự thật nào đó, không muốn bị anh phát hiện ra!
Đây là đòn chí mạng mà những anh chàng đang thèm muốn bạn sẽ đưa ra cho bạn lựa chọn. Em hãy chứng tỏ em còn trinh đi!
Một người phụ nữ, trong cả đời mình, chỉ có một lần duy nhất chứng tỏ được là còn trinh. Loại trừ những người phụ nữ là tín đồ của màng trinh dỏm.
Tôi thì ngờ rằng, hình như đàn ông mới là tín đồ của màng trinh dởm thì phải! Vì còn ai sưu tầm được nhiều màng trinh giả bằng đàn ông? Dù theo cách mà họ cho rằng có vẻ ít giả nhất! Thậm chí có người đàn ông chót đời, cưới năm bảy lần vợ rồi mà vẫn còn yêu cầu vợ nào cũng phải còn trinh! Không phải “sưu tập”, thì nên gọi là gì?
Nhưng vấn đề cực kỳ quan trọng ở đây là: Bạn có đủ tỉnh táo để thoát ra khỏi cảm giác tội lỗi hay không? Anh ấy đang choàng lên bạn một nghi vấn tội lỗi, một cái án oan, rằng chắc em mất trinh rồi nên mới không dám, chứ nếu em thẳng thắn đàng hoàng, còn trinh và yêu anh, thì ngại gì không… thử lần đầu tiên?
Vậy, tại sao bạn lại phải đi chứng minh với anh ta là bạn còn trinh? Anh ta là ai? Là người yêu đúng không? Vậy người yêu có quyền nhục mạ người yêu không? Nếu nhục mạ, thì còn yêu không?
Tại sao bạn không nhận ra nấp dưới bóng câu chất vấn này là một lời đỏi hỏi thân xác, và ẩn sâu trong lời đòi hỏi này lại là một sự nhục mạ? Mà bạn sẽ phải tìm cách thanh minh, trả lời, chứng minh cho sự trong trắng của bản thân?
Nếu người con gái đủ yêu và đủ tin tưởng, nếu người con gái coi trinh tiết là một dấu ấn trưởng thành chứ không phải là thứ thay thế toàn bộ phẩm giá của mình, nếu người con gái tin rằng, người đàn ông ở bên cạnh mình là một người đàn ông xứng đáng, cô ấy sẽ, không cần cớ hay ép buộc, chất vấn, đòi hỏi, cạm bẫy nào, tình nguyện đi trên con đường yêu đương với người đàn ông ấy.
Nhưng nếu người con gái là người thận trọng và rụt rè, có trở ngại tâm lý, muốn là một cô gái trinh bước lên thảm đỏ hôn lễ, thì người yêu cô ấy cũng phải tôn trọng mong muốn của cô. Nên, việc ép, hỏi, thậm chí giấu sự nhục mạ vào trong một lời đề nghị, dù khéo léo đến mấy, cũng chỉ chứng tỏ rằng:
Hóa ra, anh chỉ muốn làm người đàn ông xếp hàng đầu tiên trong đời cô ấy.
Còn cô ấy, vẫn đang trên hành trình tìm kiếm người đàn ông duy nhất, có thể là người đàn ông đầu tiên và cũng là cuối cùng của đời cô ấy.
Đó là thứ tâm niệm làm cho gái trinh khác gái có chồng mà vẫn thèm ngoại tình!
Trang Hạ

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Bức tranh vẽ thiếu nét

Em đã vẽ bức tranh tình yêu của hai ta, trong đó anh – chàng trai mạnh mẽ nắm tay em – cô gái bé nhỏ dịu hiền đi về miền hạnh phúc. Em đã vẽ bằng tất cả trái tim và tình yêu chân thành để lưu giữ lại kỉ niệm một thời hạnh phúc, nhưng có lẽ do em không có năng khiếu hay chỉ tại tình yêu với em là một khái niệm quá mờ xa mà bức tranh ấy đến bây giờ em vẫn không thể nào hoàn thành được.
Em đã vẽ trái tim anh thiếu sự thủy chung để cứ mỗi lần nhìn thấy ai hơn em về nhan sắc, về địa vị là trái tim anh lại xuyến xao, rung động. Em đã quên đóng chặt ngăn cửa trái tim anh để trái tim ấy chỉ chứa đựng duy nhất hình ảnh của riêng em. Vậy mà chỉ sơ ý một chút thôi, thiếu quan tâm một chút thôi mà khiến em phải mất anh – mất đi những tháng ngày nồng ấm.
Em đã vẽ cánh tay anh thiếu sự vững chắc, để mỗi khi gặp khó khăn anh vội vàng buông tay em để tìm sự an yên cho chính bản thân mình. Em không đo hết chiều dài của nỗi nhớ nhung và sự thử thách, chỉ đinh ninh một điều rằng chỉ cần nắm được tay nhau đã là quá đủ. Nào ngờ đường đời dài, lắm nông sâu, tay ngắn thì làm sao chạm tới được ước mơ và nắm giữ được hạnh phúc.

Em đã vẽ đôi chân anh thiếu sự dày dạn để anh chùn lòng, nản bước bất kì lúc nào. Đôi khi anh mỏi mệt, em biết; đôi khi anh chán chường, em cũng biết, đôi khi anh thèm được dừng lại, thèm được ngủ yên, em hoàn toàn thông cảm, nhưng dừng lại chứ không phải là kết thúc, ngủ yên chứ không phải để lãng quên.
Anh đã đặt dấu chấm hết để kết thúc tình yêu quá quen thành nhàm chán cùng em, anh muốn lãng quên chút nồng ấm xưa để nếm trải vị nồng nàn tươi mới. Em hiểu và em học cách chấp nhận… để anh vui.
Em đã vẽ tình yêu chúng ta thiếu sự trân quý và cố gắng cả từ hai phía.
Em đã quên vẽ cho ánh mắt chúng ta cùng nhìn về một hướng để không lạc mất nhau.
Em đã quên vẽ cho bàn tay nắm chặt lấy bàn tay mãi mãi không chia rời.
Và em cũng đã quên vẽ thêm lòng tin cho hai nửa tâm hồn đồng điệu yêu thương.
Bức tranh phác thảo cho tình yêu của hai ta được kết tinh từ những nét đứt, chỉ cần được chắt chiu thêm theo thời gian thì nó sẽ dần hoàn thiện, phải không anh? Em đã hi vọng chính phương thuốc thời gian sẽ làm liền những đường nét này để tình yêu chúng ta thăng hoa, để cảm xúc bay bổng và dư vị của hạnh phúc sẽ ngọt ngào, lâng lâng.
Nhưng bức tranh ấy muôn đời thiếu nét vì giờ đây anh không còn ở bên cạnh em nữa và em cũng không thể tiếp tục hoàn thành nó khi chỉ còn lại một mình em côi cút, bơ vơ.
Và em hứa sẽ quên anh – anh đừng buồn, sẽ xếp bức tranh có hình hai ta vào ngăn kí ức ngay hôm nay – mong anh đừng hỏi tại sao và tên anh, em cũng sẽ thôi nhắc đến trong những lúc họp mặt bạn bè – anh đừng suy nghĩ vì điều này anh nhé.
Đó chính là cách để em bước qua sóng gió, bước qua niềm đau và đặt bút vẽ lại một con đường mới, một hành trình mới cho tương lai sau này của em.
Ủng hộ và chúc phúc em, anh nhé!
Nàng Ngốc Yume

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Lấy chồng đẹp, giàu... vẫn chán

Càng về sau thì xung đột càng nhiều, lúc nào anh ấy cũng cho rằng mình luôn đúng và em luôn sai.

Anh ấy hiện nguyên hình là một người chồng gia trưởng, em chán vô cùng... (Ảnh minh họa)

Em bây giờ đang vô cùng hoang mang không biết nên làm như thế nào cho đúng nữa... Hạnh phúc gia đình em đang đứng trên bờ vực thẳm. Mọi sự xung đột của vợ chồng em đều xuất phát từ những thứ khá nhỏ nhặt trong cuộc sống.

Ai cũng cho rằng em may mắn khi lấy được người như chồng em. Anh giàu có, đẹp trai, thành đạt nhưng em không lấy đó làm hạnh phúc.

Chúng em yêu nhau 7 năm mới cưới, một khoảng thời gian không ngắn chút nào ấy thế mà em vẫn chưa hiểu anh ấy hết. Những ngày đầu chúng em sống khá hạnh phúc, khi em có bầu anh ấy vẫn rất chiều em. Tuy vậy, em vẫn cố gắng chăm sóc gia đình và chồng con hết mực.

Nhưng càng về sau thì xung đột càng nhiều, lúc nào anh ấy cũng cho rằng mình luôn đúng và em luôn sai. Anh luôn ép em phải làm theo ý mình. Anh ấy hiện nguyên hình là một người chồng gia trưởng.

Trung bình mỗi tháng chúng em cãi nhau 1 lần, thế nhưng lần nào cũng rất căng thẳng và kết thúc bằng việc im lặng giữa hai bên. Em đã thử ngồi nói chuyện với anh nhưng chưa bao giờ chúng em có thể kết thúc câu chuyện 1 cách tốt đẹp. Em buồn lắm chị ạ!

Sau 7 năm yêu nhau, quyết đến được với nhau, giờ mới chỉ hơn 2 năm mà cuộc sống của chúng em đã đường ai người ấy lo. Em làm cho 1 công ty phần mềm, thỉnh thoảng phải đi làm về muộn. Anh luôn cằn nhằn về việc đó. Nhiều khi anh ấy còn sỉ nhục em. Em bảo nếu không muốn như vậy thì em sẽ nghỉ việc ở nhà.

Anh ấy bảo nếu vậy em sẽ là đồ ăn bám, em không biết phải làm sao nữa. Càng ngày chồng em càng ích kỉ và độc đoán. Nhiều lúc muốn ly hôn nhưng em lại thương con trai, nó mới có 20 tháng. Thật là thiệt thòi cho con nếu không có sự chăm sóc của cả bố và mẹ.

Em thấy hụt hẫng và chán cảnh sống như thế này. Em phải làm sao hả chị? Trên hết, em không muốn mất gia đình... Mong chị cho em câu trả lời sáng suốt!

(Em gái giấu tên, Hà Nội)

Em gái thân mến!

Đọc thư của em, chị biết em là người vợ ngoan hiền, chỉn chu, mực thước, thương chồng, yêu con.

Nhiều người cho rằng kẻ thù của hạnh phúc gia đình chính là những cuộc cãi vã, không đầu không cuối. Không thể phủ nhận những mâu thuẫn khiến không ít gia đình đi vào ngõ cụt, bế tắc.

Em ạ, trong cuộc sống, những mâu thuẫn, bất đồng là điều khó tránh. Đến mâm bát còn có lúc xô nữa là… Đối với cuộc sống vợ chồng cũng vậy, không ai là hoàn hảo và không có điều gì là hoàn hảo.

Đúng là hiện nay nhiều đấng mày râu vẫn còn quan niệm chồng nói gì, bảo gì là vợ phải tuân thủ... và anh xã em cũng nằm trong số đó.

Nhưng để thay đổi tính gia trưởng của một người không phải là chuyện dễ dàng. Tính cách con người được hình thành theo năm tháng bởi sự giáo dục của gia đình từ bé, ảnh hưởng của môi trường… và đến giờ tính cách trong con người anh ấy đã phần nào ổn định.

Thật đáng tiếc trong thời gian yêu 7 năm, em không nhận ra điều này để lường trước. Chị nghĩ rằng, phương án ly hôn là điều chưa cần thiết phải làm vào lúc này. Em hãy cho anh ấy và gia đình mình một thời gian, một cơ hội nữa. Bởi qua cách nói chuyện của em chị hiểu em vẫn còn tình cảm với anh ấy.

Em hãy cố gắng điều chỉnh khéo léo, chủ động thảo luận làm sao hai vợ chồng mỗi bên hài lòng nhau một chút. Việc chồng em cằn nhằn đôi khi chỉ để tỏ ra uy quyền, hoặc cũng có thể công việc của anh ấy có chuyện gì chưa ổn khiến anh ấy căng thẳng...

Rồi mưa lâu thấm dần, em cứ dành thời gian tỉ tê, thủ thỉ thân mật với anh ấy. Em hãy nói hết những suy nghĩ, cảm xúc của mình về các cuộc cãi vã và mâu thuẫn giữa hai người, nhưng nên nhớ chỉ nói vào lúc hai người đang vui vẻ thì chồng em mới có thể nhận ra được đúng - sai.

Thêm vào đó, em cần cho anh ấy biết rằng, đứa bé 20 tháng – con của các em rất cần một môi trường trong sạch, lành mạnh theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Sự gia trưởng, độc đoán, rồi những bất hòa giữa bố mẹ sẽ khiến đứa trẻ lớn lên trong bất thường.

Tuy nhiên, sau khi đã cố gắng nhưng tính khí anh ấy vẫn vậy, bọn em không tìm được tiếng nói chung thì em nên xem lại tình trạng hôn nhân của mình.

Theo: TTVN

Bài đăng phổ biến