Từng khoảnh khắc như ly rượu hồng nồng nàn ngòn ngọt trong anh, trong em. Những phút giây sẽ là vĩnh cửu trong một đời ta, ngọt ngào sâu lắng đến tận cùng. Trong căn phòng, những ánh tình thương yêu lung linh tỏa mùi hương thơm mái tóc em, những lời thì thầm ta thủ thỉ êm đềm, phút giây trôi đi bình yên quá đỗi, như mặt trăng mặt trời cũng có lúc gần nhau, cũng có khoảnh khắc tan vào nhau như từng ngọn nắng.


Em dịu êm như bờ biển trải dài khoe vùng cát trắng mênh mang, anh nồng si như gã trai tuổi đôi mươi chìm vào em đắm đuối. Một khoảng tĩnh yên chỉ cho riêng nhau, màu hoa lan tím, màu hoa hồng đỏ và những ngọn nến tình yêu cứ lấp lánh muôn màu. Thời gian như ngừng lặng, mọi lo âu dòng đời tan biến, anh chỉ còn em trong đam mê cuồng say và nhiệt huyết, thắp đỏ một vùng tim anh lạnh giá cô đơn.
Xin mãi làm người yêu em, xin mãi chảy tan ra trong em như từng mạch hồng cầu tươi đỏ, xin được mãi yêu em như cánh buồm yêu gió, xin được mãi nghĩ về em như hạt muối nhớ về biển khơi đong đầy hương yêu thương.
Anh trải lòng anh với bình yên. Một vùng mây ngút ngát. Khi hai đứa hai nơi lòng lại buồn sầu khó tả, nhớ dáng em, nhớ bóng hình, nhớ giọng nói, nhớ những yêu thương nồng nàn em trao đi, nhớ đôi mắt, nhớ mọi điều thuộc về phương em. Nhớ những đêm nguyện cầu.

Từng khoảnh khắc anh tồn tại trong cõi đời này, anh xin được yêu em, xin được bên em những phút giây nào em cần có hơi thở anh vỗ về, xin được ru em những ngọt đượm môi nhau để em quên lối về, xin có em trong vòng tay để ru đời ta mãi mãi cơn say. Xin được làm một bến đỗ bình yên cho em những ngày trời trở gió.
Có những ngày kỷ niệm một mốc quan trọng nào đó trong cuộc đời, với anh đó là những con số, số 0910192224. Những con số mà chỉ em và anh hiểu được nó chất chứa bao nhiêu yêu thương trong đó. Những điều thiêng liêng nhất cuộc đời anh.
Đêm. Bình yên cuốn vùi những nỗi lo vào trong lòng rỗng. Anh chỉ còn duy nhất nỗi nhớ em cứ đầy vơi như là ngọn sóng. Trái tim anh đập từng nhịp đập của nỗi nhớ thương miệt mài. Đầy ắp thuyền tình là những cánh hoa hồng màu đỏ, đầy ắp tim anh là nụ cười em rạng rỡ.
Anh yêu em cả khi em còn trẻ, cả khi em sẽ già. Anh muốn bên em đi hết cuộc đời em và nghiêng bờ vai anh cho em dựa vào mỗi khi em mỏi mệt. Hãy coi anh như một bóng cây cổ thụ hai mươi năm cuộc đời chỉ để yêu bầu trời, yêu màu mây muôn thuở và em...
Những khoảnh khắc bên em cho anh niềm hạnh phúc chưa bao giờ anh có được, tâm hồn mười năm cô đơn trong anh dường như được tắm tưới bằng dòng nước khoáng tinh khiết nơi lòng đất rạng ngời nụ cười. Và anh thấy linh hồn anh hồi sinh tươi trẻ như tuổi hai mươi nồng say.
Mình cứ yêu nhau thế này đi em nhé, đừng bao giờ chia ly. Khi nào ta nhớ nhau hãy chạy về cùng một phía, cùng dựa vào môi nhau trong căn phòng đầy mùi thơm của cỏ, mùi của mật ngọt tình yêu, mùi của những hương phấn tình đời cuộn chảy nhựa yêu thương đong đầy.
Đêm nay. Anh nhớ em nhiều đến tái tê lạnh giá tâm hồn. Khi vắng em cảm giác như mùa Đông tràn lan trong lồng ngực. Khi vắng em đời anh héo rũ tả tơi như đám cỏ úa chân đồi. Em ơi, phương em đã về đêm nhưng có còn thao thức? Có nhớ anh như là anh nhớ bây giờ?
Ai trong đời cũng có nỗi buồn âm ỉ cháy, lòng anh cũng vậy. Không được bên em từng giây từng phút, không được cùng em gánh những nỗi lo. Dường như anh thấy nửa tim mình tê liệt trong khoảnh khắc. Lại thèm có em bên, thèm một bờ môi ngoan để quên đi những rệu rã đời mình, thèm được ôm một bóng hình để quên đi những ngày xa xôi hờn tủi.
Bóng đêm giăng qua căn phòng anh, nơi này trống trải. Trong anh mường tượng ra đêm qua, đêm kia và đêm kia nữa. Anh nhớ một mùi hương thơm nồng nàn , anh nhớ đến tan ra trong những điều khổ lụy, con tim anh bây giờ không còn là của anh nữa, nó cứ đập từng hồi da diết gọi phương em...
Những bông hoa hồng vẫn còn tươi đỏ như bờ môi em, vai áo anh vẫn còn thơm mùi hương của tự nhiên, môi anh vẫn còn bỏng rát vì yêu em, tim anh vẫn còn cháy lên như ngọn đuốc trong đêm, đầu óc anh vẫn còn mụ mị bởi một nỗi nhớ thương vô tận, làm sao đây em ơi?
Em là lẽ sống, là nguồn tin. Trong bóng đêm soi tỏ một linh hồn sắp tắt. Đôi khi anh thấy đau nhức ở một vùng cô đơn trong lồng ngực. Đôi khi anh thấy mình quặn thắt một nỗi niềm riêng khó gửi trao. Nhưng vì em, anh vượt qua từng giây phút ấy, vững đôi bàn chân để dừng ở sân ga cuộc đời.
Nỗi buồn trong anh cũng giống nỗi buồn trong em, nỗi lo lắng trong anh cũng là nỗi lo lắng trong em. Nhưng số phận đã an bài cho ta yêu nhau bằng một tình yêu thiêng liêng, anh không thể nào gạt bỏ hình bóng em ra khỏi tâm trí mình, điều đó có khác gì bắt anh ngừng thở, có khác gì bắt anh chỉ sống mà không có linh hồn.
Đêm. Nhớ em. 19 bông hoa vẫn đỏ trong gian phòng đêm. 10 cành hoa vẫn tím trong kỷ niệm dịu êm. Những ngọt mềm môi em, những nồng nàn trao đi không hối tiếc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét