Mình mắc cái tật, hễ cứ động chạm vào chuyện không đâu là tự đi tìm khoảng lặng cho riêng bản thân. Dù đôi ba lẻ loi vẫn chờn vờn đâu đó bên khe cửa, hay cư trú trên khoảng trống vô hình, gửi tái tê lưu lạc mười đầu ngón tay, mình cũng kệ. Nổi đóa không phải cách hay, sẽ chỉ đùn đẩy cảm giác sợ hãi của các tế bào thần kinh lên tới đỉnh điểm. Mình không ưng thói cục cằn, càng không thích đùn đẩy cái hàm oan vốn dĩ từ giã hoặc đã rêu mốc từ lâu. Ít khi bị ảnh hưởng bởi những điều thuộc về phía cũ, nhưng tự dưng, cuộc đời cũng tạo cơn say khiến mình nghĩ ngợi. Lạ thật, trước guồng quay chấp chứa đầy khắc khoải này, niềm vui vắng tanh, mơ hồ như đùa cợt. Nao nao, khó có thể diễn tả trong người lúc này. Dường như có điều gì đó vừa trỗi dậy, khi tất cả còn chưa kịp ngủ yên.


Tháng Mười năm trước, vào một ngày Hà Nội vắng gió, thiếu cả sự bỏ bê, mình lặng yên nghe Lullaby của Bond từ chiếc máy nghe nhạc gắn bó suốt bốn năm trời. Quen thuộc khúc Lullaby từ cái thuở xa lư xa lắc, lan man chia đều heo may trên từng khung cảnh quá khứ. Biết bao lần cố tình giấu đi ánh mắt buồn tênh, điều bất lực cứ lặp lại mãi trong kí ức xưa buốt nhói.

Mùa lá vàng u ám, mình rụt rè băng qua từng cung đường dưới phố, day dứt tránh né những ánh mắt nghi hoặc pha trộn sự lố bịch bên kia ngã tư thời gian. Đã tha thứ cho nhau chưa? Hay vẫn còn nhớ, còn chênh vênh cơn hãi hùng trong tâm hồn. Một đêm mưa rơi, mái tôn chập chờn từng tiếng gõ lách tách. Thổn thức, vẫn bài hát ấy, ngân lên mấy nhịp, đủ chạnh lòng.
Quý nhất món quà của gã bạn già nhân dịp gã kết thúc đợt công tác trở về. Cái CD có nguyên danh sách những ca khúc quốc tế từ vài thập kỉ trước mà mình thích mê. Chao ôi, mình quý nó như báu vật, đến nỗi giấu kĩ chờ cả nhà đi vắng hết, mới dám bật lên nghe. Tuổi thơ vọng về, tinh khôi phất phới. Phố xá dưới chân ồn ào, thấm đẫm day dứt. Như kẻ sa cơ ngồi đếm lại điều thân quen từng bị bão hòa tưởng chừng rã đám, rồi mỉm cười vì góp nhặt lại được chút ít ỏi còn sót lại. Bất chợt, giai điệu của Lullaby lại vang lên, bản hòa âm không lời. Vô tình, nức nở lên tiếng thở dài. Kệ chứ! Đâu dễ tìm được mấy nhịp vui bất ngờ. Biết đâu quá khử trở lại tìm nhau?
Thế nên mới biết để nhớ. Cũng có thời tưởng như sẽ cất ca từ ấy đi thật sâu. Chỉ cười thật nhiều và cất lên những giai điệu rộn rã, rồi lại tự giận mình. Theo kiểu của một định mệnh lặp lại, lê thê tiếp nối rằng buộc, chẳng thế thoát ra được. Bao giờ cũng vây, kỉ niệm giống như vật bất ly thân, tiếp nối mỗi đoạn đời. Dẫu có nhạt nhòa gió bay, có ngủ yên từ thời ban sơ hồng hoang, vẫn còn vương vấn chút duyên nợ, chưa kịp dứt. Nỗi buồn thăm thẳm thâu vào sâu đáy mắt, thao thức nghe đa mang trào ra từ đáy lòng. Ngoài kia có trời cao, có tầng mây trôi bát ngát, có màu đất nâu thanh khiết, có tiếng sáo réo rắt trở dạ. Lặng lẽ, tội nghiệp. Ru mình, ru người không bao giờ thức dậy nữa…
Nhưng giờ đây những khúc hát ru cô độc ấy
Chỉ làm ướt khóe mi tôi
Vì tôi không thể quên được em
Vì tôi không thể hết yêu em…
Lại là hoài tưởng…
Mình có nhiều thứ để lan man quá. Tình đời mong manh, chẳng biết gửi hạnh phúc đi đâu, cũng có khi càng xa lại càng thấy gần. Chỉ biết giấu bặt tâm tư vào giấc mơ, nơi chứa ẩn thật nhiều đôi mắt lạnh lùng, ngơ ngẩn. Ánh mắt của chị trĩu nặng trắc ẩn, chưa từng biết cười, chưa từng biết hạnh phúc. Ánh mắt của con bé thích dầm mưa, thích dúi mặt vào bờ vai người lớn khi có sấm chớp. Ánh mắt của những ai bước qua đời ta, giấu kín bóng tối một khoảng trời kí ức. Thấy đau đáu chốn này.
Thôi vậy, nên giữ lại cho mình chút ích kỷ, để thu gọn xúc cảm, gói ghém nơi bình lặng phía sau. Bởi mình biết, mỗi đứa trẻ đều cần có một quá khứ để lớn lên, để tồn tại. Cũng như khúc Lullaby cắt cứa những trắc ẩn đứt quãng, giữa cô đơn rất nhẹ…
Miên Hải
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét