Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Phải rồi, chúng ta đều không có thời gian!

Đã có những khoảnh khắc, tâm tư con người ta mỏi mệt đến mức chỉ có thể nằm phịch xuống chiếc nệm thân quen, thở phào cùng vài mảnh khói thuốc đang phảng phất khắp căn phòng, mắt nhắm nghiền say đắm trong những giấc mơ đã cũ. Lạ thật, lúc đấy, yêu thương, hận thù và những nghĩ ngợi vô thường đã biến đi đâu, trôi về đâu hay là đã tắt lịm, đã chết đi một chốc? Không còn thời gian để thở, không còn thời gian để nghĩ hay tệ hơn là để đau đớn vì những chuyện không đáng.
"Phải rồi. Chúng ta đều không có thời gian !"
Ta từng yêu một người say đắm. Tháng tháng ngày ngày, ngọt ngào nhất, hạnh phúc nhất chính là khi nhận được tin nhắn của người ta, được người ta quan tâm, yêu thương, được người ta dẫn đi chơi chỗ này, rong ruổi chỗ nọ. Thật hay, ta cảm thấy trong lòng như phựt trào thứ cảm giác của xuân xanh, của tình yêu tuổi trẻ dù chưa vẹn tròn nhưng cháy bỏng một cách tuyệt đối mãnh liệt. Ta khát thèm, để rồi khi chúng chạm vào ta, như một bầu oxi khổng lồ, ta ngấu nghiến từng ngọn lửa yêu thương, đẩy nó cao lên đến những nơi mà bình thường, nó không thể chạm tới. Ta biết yêu, ta hãnh diện và hạnh phúc trọn vẹn vì cái điều hết sức bé bỏng mà biết bao người cũng có đấy. Ta thật ngốc, mà cũng thật đáng yêu, nhỉ? Rồi cũng tự vì tháng năm, vì tháng năm bay bổng và quay cuồng đã cuốn vội đi tất cả những hồn nhiên, những vội vã trong chính tâm tư ta. "Yêu thương là gì mà tôi phải dành quá nhiều thời gian cho nó nhỉ?" - Ta nhận ra một chân lý bất diệt của cuộc đời. Cười khuẩy một ai đó khờ dại của quá khứ. Ta lại vội vàng bỏ mặc tất cả. Ta đi tiếp con đường đời của ta. Nên nhớ, suốt quãng đường đó, ta chỉ có một mình. 
Khi không còn thiết yêu ai, ta bèn tìm đến với công danh, sự nghiệp. Chà, cái ngành kinh tế của ta dù có suy thoái thật, nhưng mà cái nghiệp, cái lợi của ta không hiểu sao cứ vùn vụt bay cao. Ta vùi đầu vào những con số trong mê mải, quên ăn quên uống. Quên cả những giấc mộng thật đẹp của ta và một cô đào mặc bikini nóng bỏng trên đất biển. Ta chỉ cần tiền!
Nếu là một ''ta-mộng-mơ'' của mấy năm về trước mà nghe đến cái câu này, thì hẳn, đã phải tốn mấy giờ đồng hồ để ta ngồi lên ghế, tay đập bàn và miệng thì huyên thuyên về mấy thứ đạo lý cũ rích của ông cha để lại, rằng tiền thì không thể sánh bằng tình cảm gia đình, bè bạn hay sức khỏe gì gì đó,... Nghĩ lại mà ta thấy ta buồn cười kinh khủng. Đâu đó có cô nào hay phát ngôn cái câu "Yêu mà không có tiền thì có cạp đất mà ăn à!". Ta nghĩ dù nông cạn, nhưng mà vẫn đúng đó chứ! Thời buổi kinh tế khó khăn, có được việc làm ổn định đã phải khổ sở lắm rồi, huống hồ lại còn đứng được ở cái vị trí trưởng phòng kinh doanh như ta. Kể lại quãng đời ta chật vật với mấy tô mì gói mỗi ngày mà chợt, ta thấy xót cho mình kinh khủng. Làm sao mà, làm sao mà ta quay lại được cái ngày mộng mơ ban đầu, ta xách xe đạp đèo nàng nhân tình đi chơi qua những con đường ngập đầy bằng lăng tím mà túi thì rỗng, dạ cũng không hơn?

Ấy vậy mà người thực tế như ta cũng có một ngày chán tiền! Ta chợt thấy mình già. Bạn bè ta, ở cái tuổi này đều thành gia lập thất. Bóng bằng lăng xưa giờ cũng nghiêng mình rồi đổ khuỵu trước những cơn giông bão của đất trời. Mà ta thì, vẫn lẻ loi như tháng năm nào vừa lững thững bước chân vào đời. Trời, sao thấy nhạt nhẽo quá! Tự nhiên, một kẻ ham giàu ngán tình như ta lại thèm khát nghe được tiếng nói của một người phụ nữ vọng từ nhà bếp mỗi khi ta về nhà, thậm chí chỉ cần giản đơn một câu nói: "Mình về rồi à?" ngọt ngào, nồng đượm. Tiếng tàu hỏa chạy ngang qua làm dòng suy nghĩ của ta bỗng đứng lại. Hơi ấm cũng đi mất. Lần đầu tiên, ta lại thấy buồn đến thế. Nỗi buồn không hẳn rười rượi như khi ta làm ăn thua lỗ, cũng không tuyệt vọng đến mức muốn chết như khi chia tay với tình đầu. Cảm xúc cũng nhạt, mà nỗi buồn cũng nhạt. Thành ra, tách cà phê mỗi sáng ta tự pha cho mình, cũng thành nhạt thếch. Lạ lắm. Mấy ngày trôi mà tâm tư ta cứ bồi hồi như bay về phương nào. Ta ngừng lại việc kiếm tìm những con số. Bây giờ thì, cái sự nỗ lực của ta cũng đã đến hạn. Đứng trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp, ta lại có cảm giác mình như trở về làm một đứa trẻ, bắt đầu lại những tháng ngày thơ dại học cách nói tiếng yêu thương, đi tìm yêu thương...
Nắng tháng 9 yếu ớt thật. Là Thu mà, thu thì có gió, kiếm đâu nắng để sưởi ấm lòng ta bây giờ. Hơn 30 rồi. Bạn bè, rồi gia đình cứ thúc kiếm vợ, rồi có con. Lòng thì thật, thèm lắm cái cảm giác có một tổ ấm để tìm về, để nũng nịu với vợ, để đùa giỡn với con. Ấy vậy mà không được. Thỉnh thoảng, đi trên một con đường xập xệ mà thấy lòng như nấc nghẹn. Người đàn ông nước da đen ngúm, mặt mày già nua trên đầu đã hai thứ tóc, quần áo thì luộm thuộm biết bao nhiêu, mà gã lại có phước hơn ta. Gã có một đứa con gái kháu khỉnh, đáng yêu. Nhưng chẳng như gã, chẳng dơ dáy và bẩn như gã đâu, nó sạch sẽ và thơm tho vô cùng. Chợt, nghĩ đến điều này, mà ta thấy nhức trong lòng một quãng, rất sâu, rất dài...

Ta đã kiếm tìm, nhưng nhiều lần ta thấy mình thất bại. Cuộc sống của ta, vĩnh viễn chỉ đứng trên những bờ vực của tiền tài và tình yêu. Ta nghĩ, chúng chỉ là duy nhất, là hai thứ duy nhất còn lại trên đời mà ta sẽ quan tâm và dồn hết sức lực để nuôi nấng. Nhưng khi cuộc đời đã bỏ ta ở lại bên lề, và thay đó là chú tâm những thanh thiếu niên trẻ tuổi ở ngoài kia, ta mới thấy mình dại, mình thiệt. Ngày xưa đã qua, ta thì cố níu kéo tương lai quá nhiều, thành ra ta đánh mất đi tuổi trẻ. Tuổi trẻ với biết bao bồng bột và yêu đương, với biết bao những thứ để kiếm tìm, để đánh đổi. Vậy mà, ta lại dại dột đến mức chỉ đánh đổi duy nhất một thứ. Là thời gian - thứ duy nhất mà cuộc đời sẽ không bao giờ hoàn trả cho ta.

Đã có những khoảnh khắc, tâm tư con người ta mỏi mệt đến mức chỉ có thể nằm phịch xuống chiếc nệm thân quen, thở phào cùng vài mảnh khói thuốc đang phảng phất khắp căn phòng, mắt nhắm nghiền say đắm trong những giấc mơ đã cũ. Lạ thật, lúc đấy, yêu thương, hận thù và những nghĩ ngợi vô thường đã biến đi đâu, trôi về đâu hay là đã tắt lịm, đã chết đi một chốc? Không còn thời gian để thở, không còn thời gian để nghĩ hay tệ hơn là để đau đớn vì những chuyện không đáng. Như trở về với cát bụi, ta hòa thành những làn khói thuốc đang bay, tan vào không trung trong đơn thuần và tĩnh tại... Không ghi tạc điều gì vào trái tim hay khối óc của bất kỳ ai. Lặng lẽ chết đi trong những đóa tàn lụi của cuộc đời. Tan đi, tan đi... Liệu cái ngày ta bắt đầu cuộc chơi, việc định lấy cái giá phải trả quá lớn thế này, ta đã cảm thấy xứng đáng?
Giang Thụy Hi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến