Hiển thị các bài đăng có nhãn Người già dưỡng sinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người già dưỡng sinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Phục hồi chức năng hô hấp bằng Yoga

Nhiều bệnh về hô hấp cấp và mạn tính sau khi khỏi thường để lại di chứng suy giảm chức năng hô hấp. Tập Yoga là một phương pháp phục hồi chức năng này mà không cần dùng thuốc, rất dễ áp dụng.

Tư thế tập: Người tập nằm đầu cao, hai cẳng chân hơi gập, hoặc ngồi trên một ghế dựa cao tới đầu. Các đầu ngón tay được đặt nhẹ dưới bờ sườn trước để người tập nhận thấy được cử động của bụng. Tâm lý người tập phải thoải mái, tư tưởng tập trung. Mỗi lần tập nên thở từ 6-10 lần/phút, trong vòng 10 đến 20 phút. Ngày luyện 3 lần: sáng, chiều, tối.

Thở cơ hoành: Thì thở ra, hai vai thư giãn, ngực cúi thấp xuống tối đa. Tiếp theo là thư giãn các cơ bụng trên. Thì thở hít vào, bụng phình ra cho cơ hoành hạ thấp, các phủ tạng cũng được đẩy xuống, áp lực trong các phế nang giảm, không khí tràn xuống hai đáy phổi.

Động tác luyện thở Yoga: Bình thường một nhịp thở có hai thì là thở ra và hít vào. Phương pháp luyện thở Yoga có 4 thì gồm thở ra, hít vào; sau thở ra, hít vào có 2 lần nín thở. Thở ra và hít vào theo động tác thở cơ hoành.

Thì 1: Thở ra từ từ, kéo dài, ngực và bụng lép xuống, có thể dùng 2 bàn tay ấn bụng đẩy lên phía ngực, lưng hơi gập lại. Thở ra bằng miệng chúm lại không cho không khí ra nhanh.

Thì 2: Nín thở 5-10 giây, thời gian nín thở còn phải phụ thuộc với sức của mỗi người.

Thì 3: Theo động tác thở cơ hoành, còn gọi là thở bụng. Hít vào sâu, từ từ bằng đường mũi, ngực hơi ưỡn về phía trước, bụng phình ra, hai bàn tay có thể để nhẹ lên bụng để theo dõi bụng đã phình ra chưa.

Thì 4: Nín thở từ 5-10 giây. Sau đó lại tiếp tục thở tiếp theo thì 1.

Cơ sở khoa học của phương pháp luyện thở Yoga: Thì thở ra, bụng xẹp làm tăng áp lực ổ bụng, các phủ tạng dồn lên, đẩy cơ hoành cao hơn, các khoang liên sườn hẹp lại, thể tích lồng ngực giảm tối đa, nhằm tống nhiều khí cặn ra ngoài. Thở ra từ từ để phế nang không bị xẹp đột ngột. Sau thở ra, thường cơ thể có phản xạ hít vào ngay; nhưng ở đây lại nín thở để tạo ra một sự thay đổi ngược lại phản xạ sinh lý bình thường. Nín thở còn làm lượng CO2 trong máu tăng lên, có tác dụng kích thích trung tâm hô hấp ở hành tủy điều khiển hít vào sâu hơn.

Thì hít vào từ từ có tác dụng làm cho đường thở và phế nang không giãn nở đột ngột, tránh khí phế thũng. Bụng phình ra có tác dụng đẩy các phủ tạng thấp xuống làm cơ hoành hạ sâu hơn. Cơ hoành có diện tích rộng 250 cm2, người ta ước tính nếu cơ hoành hạ thấp xuống thêm 1cm thì thể tích lồng ngực người tập tăng thêm được 250 cm3 không khí. Sau thì hít vào là thì nín thở, có tác dụng giữ lượng không khí trong phế nang thêm một thời gian để tăng sự khuyếch tán khí ôxy vào máu và khí CO2 thải qua phế nang ra ngoài nhiều hơn. Thở ra thường là động tác thụ động, nếu ta chủ động nín thở rồi thở ra là tạo ra một động tác tích cực.

Cách thở dưỡng sinh Yoga có tác dụng chung là luyện sự hưng phấn và ức chế của trung tâm hô hấp ở hành tủy, điều hòa hoạt động của hệ thần kinh thực vật, tăng cường tuần hoàn của khí huyết, xoa bóp nội tạng, nâng cao hiệu quả của quá trình hô hấp.

Phương pháp luyện thở Yoga được áp dụng cho các bệnh nhân đang và sau điều trị bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính, hen phế quản, xơ phổi, giãn phế nang, sau phẫu thuật cắt phổi, tràn dịch màng phổi, sau tràn khí màng phổi, dày dính màng phổi... có rối loạn chức năng hô hấp hạn chế hoặc tắc nghẽn. Những người không có bệnh cũng có thể luyện để tăng sức khỏe và tuổi thọ.

Theo suckhoe360

Nhịn ăn để chữa bệnh

Bài 1. Chữa bệnh bằng cách nhịn ăn: khoa học hay bịp bợm?


Rất nhiều người đã áp dụng phương pháp nhịn ăn để chữa bệnh; người khỏi bệnh cũng có mà người không khỏi cũng nhiều. Ở VN hiện chưa có công trình khoa học nào khẳng định dứt khoát rằng việc nhịn ăn thực sự có tác dụng chữa bệnh hay không. Trong giới bác sĩ cũng có nhiều ý kiến trái ngược về vấn đề này.

Giáo sư Từ Giấy, Chủ tịch Hội Dinh dưỡng Việt Nam, nói: "Do chưa có các nghiên cứu cụ thể nên chưa thể biết việc nhịn ăn giúp chữa những loại bệnh gì. Nhưng trong những năm chiến tranh, tôi từng thấy nhiều người khỏi một số bệnh sau vài hôm bị đói. Tôi cho rằng phương pháp này có khả năng giải quyết chứng thừa cân, các bệnh về tim mạch và đường tiêu hóa với điều kiện là có bác sĩ hướng dẫn cụ thể, vì việc nhịn đói quá lâu có thể dẫn đến suy dinh dưỡng. Còn nếu ai nói rằng phương pháp này có khả năng chữa bách bệnh, kể cả ung thư, HIV/AIDS thì là chắc chắn là bịp bợm".

Bác sĩ Đỗ Hoài Nam, nguyên Chủ nhiệm khoa Nhi Bệnh viện 108, cũng tin rằng phương pháp nhịn ăn có thể đem lại hiệu quả chữa bệnh. Theo ông, khi bệnh nhân tạm dừng việc cung cấp dinh dưỡng, cơ thể sẽ phải tự điều chỉnh hoạt động sinh lý bằng cách lấy dưỡng chất thừa trong các mô mỡ, tế bào thoái hóa, mụn nhọt, u bướu... để nuôi các cơ quan quan trọng (tim, gan, phổi, thận...). Những độc tố tích tụ trong cơ thể cũng theo đó mà bài tiết ra ngoài. Trong thời gian này, phần lớn các bộ phận được nghỉ ngơi, có cơ hội tự phục hồi những phần hư hỏng (ngay cả các chấn thương do ngoại lực cũng mau lành). Đến khi bệnh nhân ăn trở lại, cơ thể sẽ sản sinh các tế bào mới khỏe mạnh.

Theo bác sĩ Nam, chữa bệnh là cả một quá trình, trong đó việc nhịn ăn chỉ có tính chất bứt phá, phải thực hiện trong một số trường hợp nhằm làm sạch cơ thể. Việc điều chỉnh chế độ ăn uống hợp lý sau đó mới là quan trọng. Ông Nam cũng trích dẫn quan điểm của Hải Thượng Lãn Ông: "Phục dược bất như giảm khẩu" (dùng thuốc không bằng giảm ăn).

Ngược lại với các ý kiến trên, dược sĩ Đông - Tây y Lê Thị Hồng Duyên (Hà Nội) khẳng định: "Nhịn ăn chữa bệnh là điều phi lý, bịp bợm. Người bình thường nếu nhịn ăn, cơ thể cũng đã suy kiệt, huống chi con bệnh. Bệnh nhân cần dinh dưỡng, cần dùng thuốc hợp lý. Gạo lức muối vừng tuy rất tốt cho cơ thể vì chứa nhiều vitamin nhóm B nhưng nếu chỉ ăn 2 thực phẩm này thì cơ thể sẽ thiếu chất. Vì ngoài tinh bột và vitamin B, cơ thể còn cần protein, lipit, các khoáng chất và nhiều vitamin khác".

Có cùng quan điểm trên là bác sĩ Phạm Hưng Củng, Vụ trưởng Vụ Y học cổ truyền (Bộ Y tế): "Từ trước đến nay, Bộ Y tế chưa công nhận một tài liệu nào viết rằng việc nhịn ăn tuyệt đối trong thời gian dài có thể chữa khỏi bệnh. Nếu nhịn ăn lâu ngày, bệnh nhân sẽ bị suy kiệt và có thể tử vong. Vì vậy, không thể nói nhịn ăn là một phương pháp chữa bệnh".

Sau đây là ý kiến của một số người từng nhịn ăn để chữa bệnh:

- Ông Đinh Ngọc Thiệu, 54 tuổi, giáo viên ở TP HCM: "Tôi từng bị thấp khớp, người gầy gò, chân tay ra nhiều mồ hôi. Tôi còn bị chứng đau ngang lưng, nhiều lúc vùng thắt lưng bị mất cảm giác. Ngoài ra, mỗi khi ăn kem hoặc uống nước đá, tôi thấy đau buốt trên đầu. Trên mỗi sợi tóc của tôi lại có "trứng". Năm 1978, tôi nhịn ăn 21 ngày theo chỉ dẫn của lương y Hoàng Đình Thiều, các bệnh trên tiêu hết, đến nay không xuất hiện trở lại, cơ thể lại tăng cân nữa".

- Ông Ngô Quang Tiến, 50 tuổi, TP HCM: "Tháng 5/2000, tôi bị u đại tràng, phải mổ cấp cứu. Sau khi mổ, các bác sĩ đưa ruột tôi ra bên hông để đại tiện bằng hậu môn giả, hẹn 3 tháng sau tái khám, nếu vết cắt lành tốt, họ sẽ đưa ruột trở lại vị trí cũ. Đến hẹn, tôi đến bệnh viện và được trả lời là chưa thể nối ruột được. Tôi rất buồn phiền, đành thực hiện phương pháp nhịn ăn. Sau 20 ngày, tôi trở lại tái khám thì có kết quả tốt, được bệnh viện mổ đưa ruột trở lại. Sau ca mổ này, tôi ăn gạo lức muối vừng 3 tháng, đến nay sức khỏe đã hoàn toàn bình phục".

- Ông Hoàng Việt Hùng, 48 tuổi, giảng viên Đại học Kinh tế TP HCM: "Tôi bị cao huyết áp từ 10 năm nay, đã có di chứng nhồi máu cơ tim. Cuối năm 2000, tôi bị phình động mạch chủ ngực và phải bóc tách động mạch. Lúc đó, Việt Nam chưa thực hiện được phẫu thuật này. Tôi đành chỉ dùng thuốc theo đơn và đi khám định kỳ, cứ nghĩ rằng mình sẽ phải uống thuốc suốt đời. Bí quá, tôi đành thực hiện nhịn ăn. Sau 14 ngày nhịn tuyệt đối, tôi sút 12 kg. Trước kia huyết áp của tôi dao động từ 170/150 đến 220/170, nay chỉ còn 130/80 đến 140/90. Hiện tôi đang ăn gạo lứt muối mè và không hề phải dùng thuốc".

- Ông Nguyễn Văn Anh, 73 tuổi, TP HCM: "Tôi thoát chết nhờ phương pháp nhịn ăn. Năm 1986, miệng và lưỡi tôi bị sưng to, mất hết cảm giác, mỗi lần ăn cơm toàn cắn vào lưỡi khiến máu tươm ra bát. Các bác sĩ cho biết tôi bị ung thư lưỡi, sống thêm được 6 tháng là cùng. Đang lúc tuyệt vọng, tôi gặp ông Nguyễn Minh Khái, người chuyên nghiên cứu phương pháp nhịn ăn chữa bệnh. Sau 21 ngày nhịn ăn, miệng và lưỡi tôi hết sưng. Sau đó, tôi ăn gạo lức muối vừng suốt 5 năm liền và sống khỏe cho tới nay".

Các nhà khoa học và những người quan tâm đến phương pháp nhịn ăn chữa bệnh đều mong muốn Bộ Y tế chính thức nghiên cứu, thử nghiệm để có kết luận chính thức về phương pháp này.

(Theo Lao Động)
Copy từ http://vnexpress.net/gl/suc-khoe/2003/03/3b9c5b18/, 8/3/2003

Bài 2. PHƯƠNG PHÁP NHỊN ĂN 12 NGÀY ĐỂ CHỮA BỆNH


Phương Pháp này các vị đạo gia gọi là phương pháp Thanh Lọc Bản Thể, còn theo khoa học dựa vào kết qủa thực tế trong chữa bệnh gọi là phương pháp thanh lọc độc trong cơ thể.

Lần đầu tiên cách đây 30 năm khi còn ở Việt Nam, tôi theo các sư huynh y sĩ áp dụng phương pháp nhịn ăn, tôi hơi sợ sức khỏe của mình không đủ sức chịu đựng trong thời gian nhịn ăn lâu đến 12 ngày, (vì tôi bị bệnh phổi), nhưng nhìn vào các sư huynh vẫn thường dùng phương pháp này mỗi năm 2 lần, lần thứ nhất bắt đầu từ ngày nhập hạ rằm tháng 4, lần thứ hai bắt đầu vào ngày mãn hạ rằm tháng 7, kết qủa là các vị sư huynh càng trẻ và khỏe mạnh hồng hào so với tuổi và không bao giờ bị bệnh tật, nên tôi cũng bớt sợ và tin vào kết qủa của phương pháp này.

Tôi nghĩ chắc khi theo phương pháp nhịn ăn cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng để khỏi mất calories, nhưng ngược lại, các sư huynh khuyên tôi vẫn tiếp tục đi làm, đi chữa bệnh bình thường như mọi ngày, chỉ khác một điểm khi đến giờ ăn thì mình uống nước, và khi khát mình cũng uống nước, khi thèm ăn mình cũng uống nước. Một loại nước pha chế đặc biệt không phải là nước lạnh như phương pháp của Thầy Phạm Văn Chính trong lúc nhập thất, không làm việc.

Phương pháp nhập thất nhịn ăn của thầy Phạm Văn Chính bên California, ngắn hạn là theo thầy 3-7 ngày, đến giờ ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều, thầy mời chúng ta cùng ăn với thầy bằng các bài tập các động tác dưỡng sinh, sau đó ai khát muốn uống nước thì cứ uống tự nhiên, và uống ít, rồi ngồi lại với nhau, giảng giải về phương pháp, rồi tập hít thở, rồi cân trọng lượng cơ thể, đo áp huyết…. rồi đến giờ ăn thầy lại mời chúng ta ăn bằng các bài tập.

Sau một ngày có người cân sụt mất 1-2 kg, bạn tôi là một dược sĩ, bị bệnh phong thấp đau nhức, mập phì, cao áp huyết, sau 2 ngày xuống 3 kg, Những người chịu đựng nổi 1 tuần sẽ thấy kết qủa khả quan, nhưng cơ thể mất nhiều calories không đủ sức làm việc, nên khi ra khỏi nhập thất, cơ thể đói hơn ăn nhiều hơn, sau 1 tháng trọng lượng gia tăng, chính những thức ăn đem vào cơ thể lại là mầm gây ra bệnh trở lại, đường, áp huyết, cholesterol lại cao như cũ .Cho nên phương pháp này Thầy Chính khuyên thỉnh thoảng phải áp dụng để cơ thể có thời giờ nghỉ ngơi và giải độc

Còn phương pháp nhịn ăn 12 ngày của chúng tôi, vẫn đi làm bình thường, chỉ uống nước pha chế uống thay bữa cơm, mỗi ngày uống từ 4-6 lít.

Thành phần pha chế của 1 lít nước như sau :

1 lít nước nấu chín pha vào 3-6 quả chanh với đường ngọt vừa đủ, công thức pha chế thế nào cho hợp với mình để đừng chua qúa đừng ngọt qúa. Cứ thế áp dụng cho 4 lần hay 6 lần trong ngày. Những người bị loét bao tử cho bớt chua tăng ngọt hơn để khi uống thử, bao tử không có phản ứng khó chịu, hoặc những người có bệnh tiểu đường pha bớt ngọt nhưng khi uống không có cảm tưởng bị ê răng, là những dung dịch pha chế hợp với cơ thể mình.

Cách uống :

Khi đến giờ ăn cơm, uống 1 ly 250cc, nửa giờ sau 1 ly, nửa giờ sau nữa 1 ly.

4 bữa ăn sàng, trưa, chiều, tối mất 12 ly là 3 lít, còn 1-3 lít để uống vào khi cảm thấy khát, mỗi lần ½ ly. Như vậy mỗi ngày tiêu thụ 4-6 lít.
Chanh và đường tiêu thụ mỗi ngày với tiêu chuẩn 4 lít một ngày là từ 12-16 qủa chanh.

Đường giúp cơ thể giữ năng lượng và thân nhiệt, không làm suy tim hay cơ bắp bị mệt mỏi khi làn việc, chanh để tẩy độc hạ áp huyết, cholesterol, tan mỡ, lọc máu

Đối với kinh nghiệm của tôi, trước khi nhịn ăn, tôi sợ đói, hôm trước tôi ăn thật nhiều gấp 2 lần bình thường, rồi mới dám nhập cuộc với các sư huynh vào ngày hôm sau.

Mỗi ngày tôi vẫn đi chữa bệnh cho các bệnh nhân ở các phòng mạch từ thiện từ chùa này sang chùa khác bằng xe đạp, thỉnh thoảng lại lấy nước ra uống, đến những bữa cơm, thấy người ta ăn cơm mình lại thèm, lại uống 3 ly nước nước thay 3 chén cơm, rồi cũng qua 1 ngày, đi tiểu nhiều hơn, đi đại tiện phân vẫn có lọn cục bình thường.

Ngày thứ hai đi phân vẫn có lọn cục mềm hơn, đi tiểu nhiều hơn.

Ngày thứ ba bắt đầu đi phân loãng 50% nước 50% phân.

Ngày thứ tư phân ra như tiêu chảy 70% nước 30% phân.

Ngày thứ năm, buồn đi cầu là đi ngay tiêu ra nước ồ ạt nhiều nước hơn phân.

Ngày thứ sáu mỗi lần đi đại tiện giống như mở một túi nước đổ ra 1 lần chảy ào ào là xong.

Từ ngày thứ 6 đến ngày thứ 8 đi tiểu nhiều hơn, đi đại tiện toàn ra nước trong, không có phân, tôi nghĩ có lẽ xin mấy sư huynh cho nghỉ, cơ thể sạch lắm rồi, uống nước vào là đi ra nước ngay, cơ thể không mệt mỏi, vẫn đi làm bình thường vui vẻ, nhưng cảm thấy thèm ăn. Các sư huynh khuyên cố lên 4 ngày nữa.

Quả nhiên có điều kỳ lạ xảy ra. Ngày thứ 9 tự nhiên hơi đau lâm râm trong bụng và mắc đi đại tiện liền, chảy ra nước xối xả toàn là mầu đen như nước ống cống.

Ngày thứ mười, tiêu chảy ra nước đen hơi lợn cợn .

Ngày thứ mười một đi đại tiện 2-3 lần ra rất nhiều khoảng 2 kg phân lầy nhầy, lung bùng, mầu đen có lẫn mỡ, bùi nhùi, giẻ rách, có xơ sợi, tôi nghĩ đây chắc là mấy sợi rau muống ... hay dưa giá ..., nó dính vào thành ruột bị chất chanh làm tróc ra.

Ngày thứ mười hai, uống vào một ly nước, là đi ngay ra một ly nước trong không có tí phân nào. Uống vào ly nào là ra ngay ly ấy. Trong bụng bao tử và ruột thật sạch, vách thành bao tử và ruột mỏng đi.

Ngày thứ nhất đến ngày thứ tư lên cân 2 kg, từ ngày thứ năm đến hết 12 ngày xuống mất 2 kg., trong bụng hơi bào bọt muốn đòi ăn là vừa đúng hết hạn kỳ chấm dứt vào lúc 7 giờ tối. Tất cả tụ tập lại nhà đại sư huynh để ăn một món ăn do đại sư tỷ nấu để phục hồi lại chức năng trường vị.

Món ăn đặc biệt là món cháo huyết heo với nhiều gừng xắt chỉ, mỗi người được quyền ăn 1 tô nhỏ, ăn xong, chất bột cháo lót lại vách thành bao tử và ruột, chất gừng làm ấm trường vị giúp các cơ co thắt lại, trong thời gian uống nhiều nước cơ co bóp của trường vị chứa nhiều nước đã bị giãn nở, còn huyết heo theo đông y là đội quân dùng để lấy độc tố còn sót lại trong máu theo đường phân ra ngoài. Ai nấy ăn xong, lấy thêm một tô lớn đem về nhà để dành cho bữa điểm tâm sáng hôm sau là ngày thứ mười ba. Lúc đó mới xong một giai đoạn thanh lọc độc trong cơ thể, trưa ngày hôm thứ mười ba, chỉ được quyền ăn 1 chén cơm với thức ăn nhẹ là canh, chiều ăn 2 chén. Ngày thứ mười bốn ăn trở lại bình thường 3 chén cơm với canh, thịt, cá, sau đó ăn uống như thường lệ. Cơ thể lại phục hồi trọng lượng như cũ, nhưng thần sắc hồng hào khỏe mạnh, nhiều năng lượng vô cùng. Ăn rất ngon miệng, dễ ăn không kén ăn, các lục phủ ngũ tạng đều được thanh lọc độc thay cũ đổi mới, không còn những bướu mỡ, hay máu cặn bẩn hóa vôi trong cơ thể, trong xương khớp, không còn đau đớn, hay đau bệnh vặt, áp huyết, đường cholesterol ổn định.

So sánh với các phương pháp nhịn ăn khác, có chỗ khác biệt ở chỗ chưa lấy ra ra được hết phân đen bùi nhùi giẻ rách xơ bướu trong cơ thể ra hết được bằng phương pháp thanh lọc độc trong cơ thể.

Những người bị bệnh cao áp huyết, tiểu đường, cholesterol, đau thấp khớp, huyết hóa vôi, bệnh bao tử, đường ruột, gan thận, ung thư, nếu áp huyết không bị qúa thấp, có thể áp dụng phương pháp này. Nhịn ăn trong 12 ngày chính là cho các tế bào ung thư bị bỏ đói, thêm vào phương pháp hít thở (ăn không khí) làm tăng hồng cầu và giúp khí huyết tuần hoàn khắp cơ thể phục hồi lại các tế bào khỏe, tăng khả năng miễn nhiễm phòng chống bệnh tật, giúp phục hồi các cơ co bóp tống độc ra ngoài bằng đường tiêu tiểu, thì dấu hiệu ung thư sẽ từ từ biến mất.

Phương pháp này không áp dụng được cho người áp huyết thấp và bệnh thiếu máu.

Còn những người mập phì, muốn giảm mập nên theo phương pháp Nhập Thất của Thầy Phạm Văn Chính trong link sau đây :

http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=117&nid=118835

Thân, doducngoc
Nguồn: http://khicongydaovietnam.wordpress.com/2010/03/29/phuong_phap_nhin_an_12ngay/

Bài 3. Nhịn ăn chữa bệnh, hồi xuân, tuyệt thực đi về đâu?


Xem chi tiết 1/3 tài liệu >>        Xem toàn bộ tài liệu và download >>

Bài tập giảm căng thẳng thần kinh

Sự căng thẳng do bị áp lực trong cuộc sống nếu không được giải tỏa có thể trở thành stress mạn tính, dẫn tới nhiều bệnh tật như nhức đầu, suy nhược thần kinh, cao huyết áp, các bệnh tim mạch, viêm loét dạ dày... Việc massage và thư giãn có thể giúp giảm bớt stress.

Sau đây là một số động tác đơn giản vừa giúp thư giãn vừa giảm đau đầu rất hiệu quả, có thể tiến hành mọi lúc mọi nơi:

Động tác 1: Nằm ngửa, duỗi thẳng chân tay, ngồi trên ghế tựa hoặc đứng thẳng. Thả lỏng cơ bắp toàn thân, mắt nhắm hờ, tập trung ý nghĩ về vùng đan điền (vùng hạ vị), loại bỏ mọi ý nghĩ khác. Thở chậm, sâu, đều. Mỗi nhịp thở gồm các thì: hít vào từ từ hết sức, bụng phình ra, nín thở giữ hõi trong vài giây, thở ra từ từ hết sức, bụng thót lại, nín thở trong vài giây. Tốc độ hợp lý là 6-8 nhịp thở trong một phút. Mỗi lần tập từ 5 đến 10 phút.

Tác dụng: Thư giãn, xoa bóp nội tạng trong cơ thể.

Động tác 2: Đan hai bàn tay vào nhau, vòng ra sau đầu, ấp vào vùng gáy, xát lên xuống khoảng 20 lần.

Tác dụng: Làm nóng vùng gáy, giãn cơ và tăng tuần hoàn tại chỗ, tăng cường lưu thông máu lên não.


Động tác 3: Duỗi thẳng các ngón tay, khép lại. Áp hai lòng bàn tay vào nhau, xát cho nóng lên. Sau đó, áp các ngón tay vào mắt (2 mắt nhắm) vuốt từ trong ra ngoài 10-15 lần. Dùng ngón cái và ngón trỏ véo da vùng gờ trên ổ mắt (dọc cung lông mày) từ trong ra ngoài 5-10 lần, làm 2 bên cùng lúc.

Tác dụng: Thư giãn vùng mắt, chống mỏi mắt, giảm căng thẳng.

Động tác 4: Dùng mu đầu ngón tay miết từ đầu trong gờ trên ổ mắt vòng lên trán, theo hình vòng cung ra đến thái dưõng rồi vòng lên trên ra sau tai, làm khoảng 15 đến 20 lần.

Tác dụng: Giảm căng thẳng, đau đầu.

Động tác 5: Khum các ngón tay lại như chiếc lược, chải tóc từ trước ra sau khoảng 20-30 lần, đầu các ngón tay miết mạnh xuống da đầu để thông kinh mạch vùng đầu.

Động tác 6: Đặt hai lòng bàn tay ở hai bên đầu đối xứng nhau, vỗ nhẹ vòng tròn xung quanh đầu theo chiều kim đồng hồ, hết tầm xoay của tay thì vỗ ngược lại. Khi vỗ, hai điểm tác động luôn phải đối xứng nhau. Làm khoảng 3-5 lần.

Khép bàn tay, dùng phần gan bốn ngón tay (trừ ngón cái) vỗ nhẹ trên toàn bộ da đầu theo hướng từ đỉnh đầu ra trước, sang hai bên, ra sau xuống vùng gáy. Làm khoảng 3-5 lần.

Nguyễn Hoàng
(Theo YahooHealths)

Tập "dịch cân kinh" (3 bài)

Tập "dịch cân kinh" khỏi nhiều bệnh mà không mất tiền


Một phương thuốc không mất tiền, cùng một thời gian mà chữa được nhiều bệnh, đó là luyện tập theo "dịch cân kinh".

Bài tập không khó, có những lần Báo Người cao tuổi đã giới thiệu, đưa tin về những người tập đem lại hiệu quả tốt. Tuy vậy, có nhiều người chưa biết, hoặc chưa tin, còn ngại khó khăn. Vì vậy tôi xin nêu thêm một minh chứng, cụ thể, sống động của bản thân để mong có thêm nhiều người biết, tin và nên đi vào tập.

Tôi năm nay cũng vào lớp người "xưa nay hiếm", có nhiều bệnh tật. Từ lúc còn ba, bốn mươi, tuổi tôi đã bị bệnh đại tràng và bệnh viêm họng mãn tính, bệnh suy nhược thần kinh, đau đầu, hay quên, mất ngủ. Đến tuổi già lại mắc thêm các bệnh viêm phế quản, thiểu năng tuần hoàn não, đau nhức xương cốt… Tôi cũng rất tích cực chữa bệnh. Đau đâu chữa đấy. Nghe ở đâu có thầy hay cũng tìm đến. Tôi đã nằm viện Đông, Tây y đủ cả từ địa phương đến Trung ương. Bệnh tật đeo đẳng, quanh năm chữa bệnh, nhà lúc nào cũng đủ loại thuốc. Dẫu vậy, ngày càng kém ăn mất ngủ, người gầy rạc đi, làm việc gì cũng khó. Cuộc sống sinh hoạt không lúc nào được thoải mái.

Báo Người cao tuổi có phổ biến phương pháp luyện tập "dịch cân kinh". Tôi háo hức đi sưu tầm tài liệu, nhờ người hướng dẫn cách tập. Thế là bắt đầu từ đấy, sáng nào tôi cũng tập "vẩy tay'' đúng tư thế, số lần đạt từ 1.800 đến trên 2.000 lần trong khoảng 30 phút. Một vài tháng đầu, kết qủa chưa rõ rệt. Tôi kiên trì tập luyện thật đều đặn, kể cả những ngày đi chơi xa, những ngày mưa gió rét. Bất kể ở đâu, bất kể thời tiết thế nào buổi sáng vào giờ đã định đều luyện tập đúng tư thế, đủ động tác và thời gian. Việc tập luyện dần dần đã trở thành thói quen như cơm bữa, không thể nhịn được.

Do kiên trì tập luyện, cùng với chế độ ăn uống, làm việc, nghỉ ngơi hợp lí, đến nay qua bảy, tám năm tôi không phải dùng một thứ thuốc gì đối với những bệnh mãn tính mà sức khoẻ trở lại bình thường. Tôi đã khỏi hẳn bệnh đường ruột, bệnh viêm họng, phế quản cũng không tái phát. Bệnh suy nhược thần kinh hầu như cũng không còn. Tôi ăn tốt, ngủ tốt, không còn bị đau đầu, chóng mặt, trí nhớ được hồi phục. Bảy, tám năm nay tôi không tăng, giảm cân. Tôi cao 1,65m, cân nặng dao động 63-65kg. Thế là tôi đã không mất tiền mua thuốc mà lại khỏi nhiều bệnh. Cuộc sống vui tươi hạnh phúc. Tôi đã có điều kiện tham gia công tác xã hội, công tác đoàn thể và sinh hoạt cộng đồng.

Viết bài này, tôi cũng gửi lời tri ân đến Báo Người cao tuổi đã phổ biến bài tập. Cám ơn những người đã rút kinh nghiệm cho tôi tập luyện. Nhờ kiên trì tập luyện, tôi thực hiện phương châm "Sống vui, sống khoẻ, sống có ích cho gia đình và xã hội".

Đào Đính
(Thôn Chiềng, xã Thái Hưng, huyện Hưng Hà,
tỉnh Thái Bình;ĐT: 0363.862.931)

Bài tập “đạt ma dịch cân kinh”


Sau khi Báo Người cao tuổi đăng bài "khỏi nhiều bệnh mà không mất tiền" của tôi, tôi đã nhận được điện thoại của nhiều người, nhiều nơi gọi đến.

Người thì chia sẻ kinh nghiệm, người thì khích lệ lòng tin, kiên trì luyện tập. Đặc biệt, có một số người nhận thấy ích lợi của việc luyện tập, nên cũng rất muốn tham gia tập luyện. Nhưng chưa biết bài bản thế nào. Qua điện thoại, tôi không thể truyền đạt được hết ý, nhờ Báo Người cao tuổi giúp, gửi bài tập đến bạn đọc, để đáp ứng yêu cầu trên. Dưới đây là tóm tắt tài liệu và sự vận dụng luyện tập của tôi.

Năm Đinh Sửu (917) thiền sư Đạt Ma, từ Ấn Độ sang Trung Quốc thuyết pháp truyền đạo. Trong hoàn cảnh, đường sá xa xôi, khí hậu khắc nghiệt, tình hình an ninh phức tạp, đòi hỏi ông phải có một sức khỏe phi thường. Ông có phương pháp luyện tập hữu hiệu và cũng truyền lại cho tín đồ phật tử khi truyền đạo. Sau này người ta gọi là "Đạt ma dịch cân kinh". Có người nói, đây là khởi đầu của môn võ "Thiếu Lâm tự" (chùa Thiếu Lâm) ở Trung Quốc ngày nay. Luyện tập theo "Đạt Ma dịch cân kinh" có thể chữa được bệnh suy nhược thần kinh, huyết áp, tim mạch, hen suyễn, dạ dày, đường ruột.v.v…



Sĩ dĩ có tác dụng như thế vì khí huyết lưu thông đều khắp cơ thể, cả trong lục phủ ngũ tạng, có tác động mạnh đến hệ thống kinh mạch… Theo quan niệm của Đông y "Thống bất thông, thông bất thống" (nghĩa là đau là do khí huyết không lưu thông được, khí huyết đã lưu thông thì sẽ hết đau).

Giới thiệu bài tập

Điều kiện:

- Phải có quyết tâm cao và lòng kiên trì bền bỉ.

- Phải luyện tập đúng bài bản.

Cách tập:

1.Tư thế:

Đứng thẳng người, đầu óc không suy nghĩ, mắt nhìn vào một điểm thích nghi. Từ thắt lưng trở xuống cố định, từ thắt lưng trở lên thả lỏng. Lưỡi chạm hàm ếch. Chân chữ bát hoặc ngang vai (chữ bát tốt hơn nhưng khó đứng lâu đối với người sức khỏe yếu). Mười đầu ngón chân bấm đất như người đi đường trơn.

2.Động tác

Lên không xuống có, lên ba xuống bảy (lên nhẹ xuống nặng; lên tay đưa thấp, xuống tay đưa cao).

Hai tay đưa ra phía trước theo quán tính, mức độ bằng 1/3 của vòng tay khi tập tạo thành, lấy thân người làm ranh giới.

Đẩy mạnh tay ra phía sau, dùng hết sức, mức độ bằng 2/3 của vòng tay khi tập tạo thành…

Hai bàn tay xòe ngón, cổ tay thả lỏng, lòng bàn tay quay ra phía sau.

Thót hậu môn, mỗi khi vảy tay mạnh lại đằng sau.

Khi tập cần thở sâu và đều.

3.Thời lượng:

Số lần vảy từ 1.800 - 2.400 lần (khoảng 30'). Tùy theo sức khỏe, lúc đầu có thể tập ít hơn, rồi số lần sẽ tăng dần lên. Nhưng đạt được mức độ số lần vảy như trên mới có kết quả theo ý muốn. Một ngày có thể tập từ 1 đến 2 lần vào các buổi sáng và buổi tối (nếu có điều kiện cũng không nên tập nhiều quá mức).

Chú ý: Nếu sức khỏe yếu hoặc tập quá sức có thể có phản ứng phụ, nhưng không quan trọng. Cần kiên trì tập luyện lâu dài, từ hàng tháng trở lên mới thấy tác dụng rõ rệt.

Đào Đính
(Thôn Chiềng, xã Thái Hưng,
huyện Hưng Hà, Thái Bình ĐT63.862.931)

Copy từ nguoicaotuoi.org.vn

Dịch cân kinh thực hành


Soạn giả Trần Tâm Viễn

Đây là tài liệu giới thiệu chi tiết 12 thế

Nháy vào đây để xem chi tiết >>

Xát chân có lợi cho sức khỏe

Tục ngữ có câu: Người già đôi chân già trước, giữ đôi chân tốt chính là mấu chốt phòng bệnh để kéo dài tuổi thọ.

Các chuyên gia nghiên cứu phương pháp tự chữa bệnh cho rằng: Trên đôi bàn chân có rất nhiều đầu mối thần kinh liên quan đến các tạng phủ. Cho nên dùng tay để chà xát, xoa bóp rất có lợi cho sức khỏe. Thí dụ: Mu ngón chân út có liên quan đến bàng quang, xát ngón chân út có thể chữa được chứng bí đái, đái sót, đái buốt... Mu ngón chân thứ hai có liên quan đến dạ dày, xát ngón 2 có thể chữa được chứng chướng bụng, đầy hơi, ợ chua. Ngón chân cái có liên quan đến gan, tì, lòng bàn chân có liên quan đến thận. Xát gan bàn chân có thể chữa được lưng đau, mỏi, ù tai, nghễnh ngãng. Ngón thứ tư có liên quan đến gan, xát ngón này có thể chữa được táo bón, lưng vai đau mỏi...

Thường xuyên xát gan bàn chân không những làm tăng lưu lượng máu, tăng tính đàn hồi thành mạch máu, mà còn kích thích não bộ trị được chứng nhức đầu, hoa mắt, mất ngủ, mộng mị... Người già thường xuyên xát chân còn phòng được chứng tê bì, chân tay giá lạnh.

Phương pháp xát chân cụ thể: Trước tiên ngâm chân vào nước nóng 15 phút, lau sạch. Ngồi trên giường hoặc ghế, chân nọ gác lên đầu gối chân kia, một tay xoa gan bàn chân, một tay xoa mu bàn chân, xát đi, xát lại khoảng 200 lần là vừa. Đổi chân cũng làm như trên. Xát cho đến khi nóng, người cảm thấy khoan khoái, dễ chịu là được. Mỗi ngày làm 2 lần vào buổi sáng và tối.

Dương Phúc Thuận
(Theo báo Y học dưỡng sinh, TQ)

Vấn đề chạy bộ (2 bài)

Bài 1. 5 lưu ý để chạy bộ đúng phương pháp



Chạy bộ là phương pháp thể dục nhẹ nhàng và tốt cho sức khỏe. Tuy nhiên, chạy bộ thế nào để đạt hiệu quả tối đa thì không phải ai cũng biết.

1. Không chạm gót chân xuống đất

Việc không chạm gót chân xuống đất khi chạy bộ có thể giúp bạn tiết kiệm sức lực, nhất là khi chạy bộ bước ngắn. Nếu đặt cả bàn chân tiếp xúc với mặt đất khi chạy khiến trọng lượng cơ thể dồn lên đôi chân, đặc biệt là gót chân, khiến bạn cảm thấy đau gót chân và đầu gối sau khi chạy. Nếu chạy bộ bước dài, bạn cũng cần đảm bảo tối đa chỉ 1 chân tiếp xúc với mặt đất.

2. Tiếp đất bằng các ngón chân

Cả năm ngón chân tiếp đất sẽ giúp cân bằng cơ thể khi bạn chạy bộ, đồng thời làm làm giảm sức nặng của cơ thể đè lên các khớp xương ở lưng và hông của bạn.

3. Chạy bước dài

Nhiều người cho rằng chạy bước dài sẽ đốt cháy nhiều calo của cơ thể, từ đó tăng hiệu quả giảm cân. Nhưng thực chất, chạy bước ngắn lại giúp cơ thể “tiêu thụ” calo nhiều hơn chạy bước dài.

4. Nên chạy chậm

Hãy chạy theo đúng nghĩa của từ “chạy bộ”, chạy bước nhỏ và chậm giúp bạn giữ sức trong quá trình luyện tập, đồng thời có thể điều hòa được hoạt động của các cơ quan trong cơ thể, tránh việc gây tổn thương cho hệ tim mạch, các khớp lưng, hông và đầu gối.

5. Chọn giày vừa vặn với chân

Bạn không nên chọn giầy quá “thoải mái” hoặc quá chật vì điều này sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho đôi chân, nhất là phần mắt cá chân. Giày quá rộng sẽ khiến bạn cảm thấy khó khăn khi di chuyển. Ngược lại, nếu giầy quá chật có thể khiến chân bạn bỏng rộp, phồng da thậm chí có thể ảnh hưởng đến đầu gối và lưng nếu mang trong thời gian dài.

Do vậy, một đôi giày vừa vặn với chân và có độ mềm dẻo thích hợp sẽ tốt cho bạn khi chạy bộ.

6. Thay đổi tốc độ trong quá trình chạy

Bạn không nên giữ một tốc độ duy nhất trong quá trình chạy bộ. Hãy thay đổi tốc độ để đạt được hiệu quả luyện tập tối đa. Cứ sau 5 phút chạy chậm, bạn hãy dành 1 phút cho việc chạy nhanh. Việc thay đổi tốc độ có tác dụng tốt trong việc thúc đẩy quá trình lưu thông máu và trao đổi chất trong cơ thể, đồng thời sẽ đốt cháy nhiều calo hơn.

Theo afamily.vn

Bài 2. Lưu ý cho người tập chạy bộ



Tập thể dục không đúng cách sẽ phản tác dụng, chạy bộ cũng không ngoại lệ

Chạy bộ là một môn thể dục tương đối đơn giản nhưng có thể giúp bạn giữ gìn dáng vóc, tăng cường sức bền đồng thời cải thiện sức khỏe. Để bắt đầu tập luyện môn thể thao hữu ích này, bạn cần lưu ý những điểm sau:

Làm nóng cơ thể trước khi bắt đầu

Việc làm nóng cơ thể trước khi chạy rất quan trọng. Tốt nhất bạn nên làm nóng bằng cách đi bộ với tốc độ nhanh hay các bài tập khởi động nhẹ nhàng cho cơ thể nóng dần lên và sẵn sàng để chạy bộ. Nếu bỏ qua các bài tập khởi động, sau khi chạy bộ bạn sẽ hay bị đau lưng hoặc căng cơ.

Đừng đặt mục tiêu không thực tế

Những ngày đầu tập luyện bạn không nên đặt mục tiêu quá cao dẫn đến kiệt sức và chán nản. Đừng ép buộc cơ thể phải đáp ứng ngay lập tức, tốt nhất bạn cứ tập luyện mỗi ngày một ít và tăng dần khối lượng luyện tập để đem lại hiệu quả tốt nhất thay vì “đầu voi đuôi chuột”.

Giày chạy bộ

Trang phục chạy bộ cũng có vai trò quan trọng. Trước tiên, bạn nên sắm một đôi giày phù hợp về kích cỡ và tạo sự thoải mái cho đôi chân. Giày chạy không thích hợp sẽ khiến chân bạn bị sưng, đau, đôi khi bị chấn thương. Bạn không nên sử dụng giày quá cũ hay đã bị xếp xó từ lâu hoặc dùng vào mục đích khác để tập chạy bộ.

Quần áo

Trang bị một bộ quần áo dùng chạy bộ phù hợp. Quần áo cần đảm bảo sự thoải mái trong khi tập luyện và thấm hút mồ hôi. Không nên dùng quần áo dành tập các môn khác để mặc khi chạy bộ vì trang phục thể thao thiết kế dành cho mỗi bộ môn thể dục là khác nhau.

Lựa chọn địa điểm

Chọn một địa điểm bằng phẳng, không leo dốc khi mới bắt đầu chạy bộ vì đường dốc sẽ khiến bạn mau chóng kiệt sức và chán nản trong việc luyện tập. Một địa điểm quen thuộc như công viên gần nhà hay một nơi bạn có thể dễ dàng gặp người quen, bạn đồng hành sẽ giúp bạn có động lực và hứng thú hơn trong việc luyện tập.(Theo Science & Le Figaro)

Theo Thy An, Thanh niên

Tài liệu ebook hay về chăm sóc sức khỏe cho người cao tuổi

Bạn sẽ làm gì khi nhiều tuổi, con cháu đầy nhà? Tài liệu sau sẽ giúp người cao tuổi có cách sống phù hợp với từng hòan cảnh của mình.
File dưới dạng .PRC
Tải tại đây (Link Mediafire)

Tải tại đây (Link Fileserve)

Để đọc được tài liệu file có đuôi PRC bạn download phần mềm Mobireader
Tải tại đây  (Link Mediafire)

Tải tại đây  (Link Fileserve)

Sưu tầm

Đọc hướng dẫn download tại đây

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

'Thập nhị đoạn cẩm' - bài tập tự chữa bách bệnh

Bài tập 12 động tác này là một trong những bí quyết giữ sức khỏe của giáo sư Nguyễn Lân, một biểu tượng về chữ thọ trong làng trí thức Việt Nam (cụ thọ 99 tuổi). Ngoài việc giữ sức khỏe và giúp trường thọ, nó còn có tác dụng chữa nhiều bệnh tật.

Nhà báo Nguyễn Trương Đàn, một người quen của giáo sư Lân kể: Khoảng đầu những năm 90 của thế kỷ trước, trong một hội nghị, các phóng viên hỏi giáo sư Nguyễn Lân về bí quyết để có được sức khỏe và sự minh mẫn ở tuổi bát tuần. Cụ Lân cười, lấy ra một tờ báo: “Tôi đã trả lời phỏng vấn về điều đó trên tờ báo này. Xin được biếu chị làm kỷ niệm và thay cho câu trả lời của tôi”. Lúc đó, ông Trần Nguyên Vấn ở Ban biên tập văn nghệ Đài tiếng nói Việt Nam nói chen vào: “Dạ, em cũng đã đọc bài báo của thày rồi ạ. Em cũng đang thực hiện những điều thày phổ biến. Em còn nhớ, thày dặn là khi xoa bóp toàn thân, phải nhớ xoa cho cả cái ấy nữa".

Khi mọi người đã tản đi, ông Đàn đến bên cụ Lân. Cụ bảo: "Tôi trông sắc da anh, hình như anh có bệnh gì về nội tiết đấy! Tôi muốn biếu anh một bài thuốc, nếu anh chịu làm theo thì có thể tăng cường sức khỏe, làm báo được lâu dài”. Trong khoảng mười phút, ông đã học được 12 động tác trong bài thuốc mà giáo sư Lân truyền thụ. Sau này, ông mới biết mình bị bệnh tiểu đường. Khi phát hiện ra bệnh, ông Đàn vẫn vừa uống thuốc Tây, vừa tập luyện đều đặn bài tập đó. Dần dần, đường máu của ông luôn được giữ ở mức ổn định dù không còn dùng thuốc Tây thường xuyên. Sau này đọc các sách thuốc, ông Đàn mới phát hiện ra, đó chính là bài tập để tự chữa bách bệnh của người Trung Quốc có tên là “Thập nhị đoạn cẩm”, nghĩa là 12 tấm gấm. Việc luyện tập 12 động tác này lâu ngày sẽ làm cho huyết mạch lưu thông, trừ khử bệnh tật, kéo dài tuổi thọ.

Phương pháp tập như sau:

1. Cắn răng: Hai hàm răng nhẹ nhẹ cắn vào nhau 36 lần.

2. Nuốt nước bọt: Lòng dạ thanh thản, lấy đầu lưỡi ngoáy trong mồm để nước bọt ra đầy mồm, rồi súc miệng 36 lần, nuốt nước bọt làm 3 lần và dùng ý niệm đưa nước bọt về phía đan điền (vùng dưới rốn).

3. Rửa mặt: Hai tay xoa vào nhau cho nóng lên, rồi xoa lên mặt, từ hai khóe miệng lên cánh mũi ra hai bên má, lên hai bên thái dương, lại kéo xuống cằm, làm đi làm lại nhiều lần, xoa đến khi nóng là được.

4. Gõ trống trời: Hai tay bịt tai, ngón tay trỏ đặt lên trên ngón tay giữa rồi bật mạnh xuống đầu, làm 24 lần.

5. Động huyệt cao manh: Hai vai quay đi quay lại 36 lần.

6. Đỡ trời: Nắm hai tay, sau khi hít đầy khí, nín thở, đồng thời một tay xòe ra hướng lên trời, sau đó từ từ bỏ xuống, mỗi tay làm 3 lần.

7. Bắn cung phải trái: Nín hơi, tay trái đưa thẳng ra phía trước, tay phải làm động tác kéo dây cung. Tay phải tay trái đổi động tác cho nhau, làm 3 lần.

8. Xoa đan điền: Tay trái để vào chỗ thận, tay phải xoa vào đan điền, hai tay thay đổi nhau 36 lần.

9. Xoa huyệt nội thận: Nín hơi, hai tay xoa cho nóng, xoa huyệt mệnh môn (chính giữa thắt lưng, dưới đốt sống thứ 2 tính từ dưới lên) 36 lần.

10. Xoa huyệt dũng tuyền: Tay trái cầm bàn chân trái lên, tay phải xoa vào bàn chân trái 36 lần, lại đổi sang chân phải.

11. Xoa huyệt hiệp tích: Xoa khe xương ngực số 3 và số 4; 36 lần.

12. Vẩy chân: Chân trái đứng yên, chân phải nhấc lên vẩy 7 lần, lại đổi sang chân trái, vẩy 7 lần.

Đây là bài tập tối thiểu cho một người bình thường; nghĩa là một người khỏe mạnh khi có điều kiện cần luyện tập những môn thể dục mạnh khác, thập nhị đoạn cẩm chỉ là bài tập bổ sung.

Những người cao tuổi hoặc có bệnh, tùy theo hoàn cảnh, nên tập đều đặn bài này, phải kiên trì tập hằng ngày, ít nhất là một lần một ngày.

Có những người thời gian rất eo hẹp do phải đi công tác, phải thường xuyên tiếp khách khứa... Có thể chia thành nhiều phần tập vào những khoảng thời gian thích hợp trong ngày. Thí dụ: Khi đi vệ sinh, ở trong phòng toilette vẫn có thể tập các động tác từ số 1 đến số 7, chí ít là đến động tác số 5. Còn các động tác khác như xoa bóp có thể thực hiện ngay khi tắm. Lúc đó, vừa kết hợp kỳ cọ, vừa xoa bóp toàn thân, trước hết ưu tiên xoa các huyệt mà bài tập đã nêu từ động tác 8 đến động tác 10. Khi tắm, nên ngồi xuống xoa huyệt dũng tuyền ở hai lòng bàn chân, kết hợp với xoa xà phòng, kỳ cọ cả bàn chân, sẽ có cảm giác thật thú vị, hết sức dễ chịu.

Các động tác 1, 2 nếu thực hiện đều đặn sẽ rất có hiệu quả cho hệ tiêu hóa. Trước đây, ông Đàn thường bị đau đại tràng, đau dạ dày ở vùng thượng vị, táo bón... Từ khi tập đều đặn thập nhị đoạn cẩm, nhất là các động tác 1, 2 thì các chứng trên biến mất, khiến ông ăn uống rất chủ động, không phải kiêng quá mức, dùng bia rượu vẫn không hề hấn gì.

Động tác thứ 3 (rửa mặt) có thể vận dụng sáng tạo thêm, miễn là có thời gian và sức khỏe để thực hiện. Thí dụ: Có thể dùng hai ngón tay trỏ day các huyệt ở chân mũi, thời gian tùy ý, hoặc day mắt, xoa quanh miệng nhiều vòng.

Động tác 4 (gõ trống trời) cũng có thể cải tiến thêm như: kẹp hai vành tai bằng ngón trỏ và ngón giữa, xoa day nhiều lần cho nóng lên, rồi mới thực hiện tiếp các điều chỉ dẫn.

(Theo Sức Khỏe & Đời Sống)

Tự luyện Bát đoạn cẩm thiếu lâm

Bát đoạn cẩm là bài tập khí công của phái Thiếu lâm đã có từ hơn 1000 năm nay ở Trung quốc. Nó có tác dụng phòng trị bệnh cho cả người lớn và người trẻ, người ốm lẫn người bình thường.

Xem và download toàn bộ tài liệu ở dạng tệp PDF

Tài liệu này dài 69 trang và có dung lượng 5.4 MB nên bạn cố gắng chờ.

Nguồn: http://www.vietlyso.com/forums/showthread.php?t=10362, do duongthanhson đăng trên diễn đàn

Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

Người cao tuổi tập đi bộ

Tác giả : BS. HUỲNH BÁ LĨNH (Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình)

Trong chúng ta, nhiều người thường nhầm lẫn vấn đề phòng bệnh với chữa bệnh. Phòng bệnh là các phương pháp được áp dụng cho những người khỏe mạnh hoặc có yếu tố nguy cơ của một bệnh nào đó. Còn chữa bệnh là những phương pháp được áp dụng để chữa khỏi các căn bệnh đã thể hiện ra. Ví dụ, người ta phòng ngừa loãng xương bằng cách uống sữa từ khi còn trẻ, chứ không phải đợi đến lúc bị loãng xương rồi mới tìm sữa để uống.

Ði bộ được xem là một phương pháp phòng bệnh hơn là chữa bệnh. Nó tiện lợi vì bất cứ ai cũng có thể luyện tập được, không cần trang bị dụng cụ gì ngoài một đôi giày; không cần thể lực cường tráng cũng như năng khiếu. Vì thế được những người cao tuổi rất ưa chuộng.

NGƯỜI CAO TUỔI CÓ NÊN TẬP ÐI BỘ?

Giống như mọi môn thể thao khác, đi bộ giúp tăng cường sức khỏe cho cơ thể. Nó thích hợp cho những bệnh nhân tim mạch vì không cần tốn nhiều sức lực, động tác đơn giản, có thể tự điều chỉnh cường độ và thời gian luyện tập. Tuy nhiên không phải ai tập đi bộ cũng cho kết quả tốt. Có nhiều người càng đi lại càng bị đau nhiều hơn, đặc biệt là những bệnh nhân đau khớp.

Với những khớp gối bình thường, khi duỗi gối, lực ép lên khớp chè đùi gần bằng 0. Khi đi bộ, lực ép này bằng 1/2 trọng lượng cơ thể, tức vào khoảng 25-40kg. Người càng béo thì tải trọng này càng lớn và lực càng tăng khi thời gian đi càng dài. Ðiều này giải thích nguyên nhân vì sao một số người cảm thấy đau gối sau khi tập đi bộ. Cơn đau này không giảm đi mà ngày một tăng dần, tỷ lệ thuận với thời gian đi bộ, trọng lượng cơ thể và mặt dốc, độ gập ghềnh của đường tập.

Trên thực tế, nhiều bệnh nhân đau khớp dù thấy đau cũng cố gắng tiếp tục tập đi bộ, vì vậy có thể dẫn đến hậu quả là khớp ngày càng tổn thương nhiều hơn. Mà đau chính là dấu hiệu báo động của cơ thể, khi đó cần phải giúp cơ quan bị bệnh được nghỉ ngơi để hồi phục trở lại. Khớp xương cũng vậy, khi đau nhức là do bị viêm khớp, sự nghỉ ngơi lúc này rất cần thiết và cũng là phương pháp giúp giảm đau. Nếu cứ đi bộ trong khi viêm khớp gối, chắc chắn bệnh nhân sẽ bị đau hơn.

Ða số người cao tuổi ai cũng bị thoái hóa khớp gối (osteoarthritis). Thực chất của bệnh là tình trạng lão hóa của khớp gối qua nhiều năm; Các lớp sụn khớp bị hư hỏng, trục xương cong vào trong. Càng đi nhiều sẽ càng làm khớp hư thêm. Lý do là khi đi đứng, sẽ tạo một sức đè ép lên các mặt sụn khớp đã bị thoái hóa. Lớp sụn đó có tác dụng hấp thu lực đè ép. Nay tác dụng này giảm đi hoặc không còn nên sẽ tạo những sang chấn trên hai đầu xương, gây ra hiện tượng viêm khớp. Từ đó dẫn đến cơn đau khớp khi bệnh nhân đứng hay đi. Vì thế với những bệnh nhân này, người ta khuyến cáo phải hạn chế đi lại; Khi đi bộ, cần phải có nạng hay gậy nâng đỡ để giúp giảm tải trọng lên bề mặt khớp hư.
Với những lý do trên, các chuyên gia về xương khớp đã đánh giá đi bộ không phải là môn thể thao tốt đối với người cao tuổi.

TẬP LUYỆN MÔN GÌ THÍCH HỢP CHO NGƯỜI CAO TUỔI?

Những người cao tuổi không có triệu chứng đau gối vẫn có thể tập đi bộ, nhưng cần lưu ý đến cường độ và thời gian tập luyện sao cho phù hợp với cơ thể. Khi có triệu chứng đau nhức, cần giảm bớt mức độ tập luyện hay nghỉ ngơi một thời gian rồi mới tập lại. Có nhiều người tập đi bộ từ thời còn trẻ không có vấn đề gì, nhưng một ngày nào đó khi tuổi đã cao bỗng thấy có vấn đề ở đầu gối. Ðó là vì họ không biết giảm bớt sự vận động cho phù hợp với tuổi tác. Chỉ cần đi ít lại, chậm hơn một chút sẽ giúp cơ thể dễ chịu ngay.

Người cao tuổi rất cần có sự vận động nhưng phải phù hợp với thể trạng. Nguyên tắc vận động ở người cao tuổi là nhẹ nhàng, chậm và liên tục. Tại sao phải như vậy? Vì cơ thể người cao tuổi như một cái máy cũ kỹ, quá trình lão hóa khiến các hệ thống cơ bắp, dây chằng không còn tính đàn hồi tốt nữa. Những cử động vừa nhanh, vừa mạnh có thể làm tổn thương các cơ bắp và dây chằng vốn dĩ đã chai cứng, tính giãn nở đã yếu nhiều. Sự cử động chậm và nhẹ sẽ giúp co giãn từ từ các dây chằng và cơ bắp. Nếu luyện tập liên tục và đều đặn, nó sẽ giúp cải thiện rất nhiều sự dẻo dai của các khớp xương. Với người cao tuổi, đi xe đạp tốt hơn đi bộ. Tốt nhất là tập võ dưỡng sinh. Ðặc điểm của các động tác trong bài quyền được thực hiện thật chậm rãi, phong thái nhẹ nhàng, đặt ý nghĩ và hơi thở đi theo động tác của tay chân.
Nguyên lý này hoàn toàn phù hợp với thể chất của người cao tuổi.

Thực tế cho thấy nhiều người tập đã cảm thấy cơ thể ngày càng khỏe hơn, ít bệnh tật đau ốm vặt. Tuy nhiên cần lưu ý môn võ dưỡng sinh hiện nay đã bị người ta cải biến rất nhiều. Mỗi người thêm thắt một chút khiến nó không còn giữ được cái thần khí nguyên thủy của người xưa. Ví dụ người ta cho các cụ ông, cụ bà tập những bài tập khởi động của các môn thể dục thể thao phương Tây như xoay gối, cúi gập người, bẻ lưng, thậm chí chạy nhảy tại chỗ. Những động tác này rất hại cho các khớp, đặc biệt là cột sống thắt lưng và khớp gối. Chúng chỉ thích hợp cho thanh niên luyện tập các môn thể thao mạnh mẽ, chứ không phù hợp với cơ thể người cao tuổi.

BỆNH NHÂN TIM MẠCH CÓ NÊN TẬP ÐI BỘ?

Với những bệnh nhân trẻ tuổi, hệ thống khớp xương gân cơ còn tốt, thì đi bộ là môn vận động hàng đầu được chọn lựa để luyện tập, có thể giúp nâng cao sức chịu đựng và sức làm việc của tim. Tuy nhiên, sự vận động quá mức cũng sẽ làm xấu thêm tình trạng suy tim và bệnh thiếu máu cơ tim. Ðã có những bệnh nhân tử vong trong khi đi bộ do cố gắng tập quá sức. Thời gian đi bộ và quãng đường đi cần được theo dõi và giám sát bởi bác sĩ.

Với người cao tuổi bị bệnh tim mạch thì sao? Sở dĩ bác sĩ khuyên những bệnh nhân tim mạch nên đi bộ vì đây là một môn vận động nhẹ nhàng, không tốn nhiều sức. Ai tập cũng được vì nó đơn giản, không cần sân tập và trang thiết bị kèm theo. Nhưng một khi đã có vấn đề xương khớp, tại sao bạn không chọn lựa những môn khác tốt hơn như tập võ dưỡng sinh, thể dục tay không, đạp xe đạp, bơi lội? Khi tập đi bộ, cần cân nhắc cường độ theo tuổi tác; Thời gian tập và quãng đường đi cần phải giảm dần theo thời gian (là điều căn bản khác với khi còn trẻ). Ði tập vào buổi sáng cần giữ ấm và mang giày thích hợp với bàn chân. Khi có triệu chứng đau gối hay đau lưng thì lập tức phải nghỉ ngơi hoặc giảm ngay thời gian đi.

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

Tập luyện ở người cao tuổi

Đi bộ và chạy chậm

Đi bộ chữa bệnh có khối lượng vận động thấp


Được xem như mức độ ban đầu, là sự chuẩn bị trước khi bước vào tập chạy. Đi bộ thích hợp với người có tuổi, giúp họ dễ dàng xác định hướng vận động theo tốc độ và quãng đường đi. Một người đi bộ 2 giờ trên quãng đường bằng phẳng với tốc độ 3,9km/giờ sẽ tiêu hao 696kcal.

Thông thường, quy ước theo tần số bước là: 100 bước/phút là chậm; 120 bước/phút là trung bình, trên 120 bước/phút là nhanh.

Khi bắt đầu tập đi bộ chữa bệnh, chỉ nên đi khoảng 1 – 2km. Sau một thời gian tăng dần lên, mỗi ngày tăng khoảng 100m. Yêu cầu cần đạt là sau khi tập cảm thấy khoan khoái. Nếu thấy mệt hơn tức là đã đi quá mức độ cho phép.

Chạy chậm, nhẹ nhàng tại chỗ

Là bộ phận rất quan trọng trong thể dục chữa bệnh, có thể thay thế nhiều hình thức luyện tập chữa bệnh khác.

Bắt đầu có thể thực hiện như sau: chạy tại chỗ từ 30 giây – 1 phút, chạy 3 lần trong ngày, mỗi lần tăng thêm 10 giây. Thời gian vận động tối đa từ 10 – 15 phút, chạy 3 lần trong ngày.

Luân phiên giữa đi bộ và chạy chậm nhẹ nhàng

Nội dung cơ bản của phương pháp này là luyện tập với cường độ vận động khác nhau, thích hợp với người có tuổi và sức khỏe trung bình. Bắt đầu chạy chậm, nhẹ nhàng khoảng 200m, sau đó đi bộ cũng khoảng 200m rồi lại tiếp tục chạy, cứ như vậy luân phiên xen kẽ. Toàn bộ quãng đường chạy không vượt quá 1.000 – 1.500m.

Chạy chậm nhẹ nhàng

Áp dụng cho những người tương đối khỏe mạnh, ít nhiều đã có sự chuẩn bị thể lực từ trước. Có thể tập mỗi tiần 3 buổi, mỗi buổi 30 phút với tốc độ 7km/giờ; hoặc tập mỗi buổi sáng với thời gian ít hơn, khoảng 15 phút. G. Hinmo xác nhận rằng tập chạy chậm, nhẹ nhàng liên tục, thường xuyên mỗi ngày 15 – 30 phút trong thời gian 12 – 18 tháng sẽ làm tính đàn hồi và thể tích của mạch máu tăng lên gấp đôi.

Tập thở đều

Khối lượng không khí hít vào, thở ra mỗi ngày rất lớn, khoảng một vạn lít, nếu lao động có thể tăng lên gấp đôi, gấp ba. Muốn cho máu có nhiều oxy nuôi dưỡng cơ thể, nhất là não, cần phải chú ý đến vấn đề thở tốt, nghĩa là đảm bảo.

Không khí trong lành

Không khí ô nhiễm, đặc biệt ở các đô thị tập trung, thành phố công nghiệp thường chứa nhiều mầm bệnh. Bởi vậy, cần tránh tập thở ở môi trường ô nhiễm. Khi làm việc và sinh hoạt trong môi trường ô nhiễm, phải hết sức bảo vệ đường hô hấp và không nên ở đó lâu.

Khi tập thở, nên chọn địa điểm và lúc có không khí trong lành, tốt nhất là ở nơi quang đãng, có vườn hoa cây cỏ, gần thiên nhiên vì có lợi cho hệ thần kinh trung ương. Các “Câu lạc bộ sức khỏe ngoài trời” do biết tận dung những nơi không khí trong lành nên đã thu được nhiều kết quả tốt. Niềm tự hào của một thành phố văn minh là có các công viên sạch đẹp, nơi mọi người dân su giờ làm việc có thể đến tịnh dưỡng tinh thần và tập luyện, phục vụ sức khỏe.

Phải thở bằng mũi

Trong mũi có nhiều lông nhỏ. Bụi bặm, vi khuẩn trong không khí qua lỗ mũi đều bị các lông đó giữ lại, sau đó được đẩy ra ngoài cùng với đờm và chất nhầy ở mũi.

Mặt khác khí trời lạnh ở bên ngoài khi qua đến phổi đã được mũi sưởi ấm. Nhờ vậy ít gây viêm họng, viêm phế quản, viêm phổi. Nếu thở bằng mồm, sẽ thiếu hàng rào bảo vệ nói trên nên dễ bị viêm nhiễm đường hô hấp, nhất là vào mùa lạnh. Cũng để tránh các bệnh hô hấp về mùa lạnh và ẩm, ta cần tập thở quanh năm. Tập thở đều từ lúc còn khỏe mạnh, từ tuổi trung niên và tốt hơn nữa là từ lúc còn trẻ.

Tập thở sâu

Mỗi phút ta thở khoảng 15 lần. Khối lượng không khí trao đổi mỗi lần thở khoảng chừng 1/2 lít. Nếu thở sâu, khối lượng không khí trao đổi có thể tăng gấp 4 – 5 lần lúc thở thường.

Thở sâu ảnh hưởng tốt đến hệ tuần hoàn vì làm tăng việc trao đổi khí giữa máu và không khí bên ngoài, giúp tom co bóp tốt hơn. Máu vào động mạch não, vành nhiều hơn; Máu tĩnh mạch trở về tim dễ hơn. Thở sâu cũng ảnh hưởng tốt đến hệ thần kinh do não được cung cấp nhiều oxy, hoạt động tâm thần ở thần kinh được tốt hơn.

Trong việc thở, cần chú ý nhiều đến thì thở ra, vì ở người có tuổi hay có hiện tượng ứ không khí ở các phế nang làm tăng khối lượng không khí cặn, giảm việc đưa oxy từ phổi vào máu.

Cần xây dựng thói quen thở sâu trong mọi trường hợp có thể được, như lúc luyện tập, đi dạo, lúc ở nhà, ngồi làm việc… Miễn là không khí ở đó không quá ô nhiễm.

Thở bụng theo phương pháp khí công

Có thể thực hiện theo từng động tác sau:

Ngồi ghế, thả lỏng bàn tay, không nhúc nhích hai vai. Miệng thở ra nhẹ, rất chậm; thót bụng để thở ra. Khi bụng thót hết, ngừng thở cho bụng phình lại rồi nhẹ nhàng thở vào. Khi bụng phình lên hết, ngừng một tí rồi thở ra. Thực hiện 4 – 5 phút như vậy.

Với động tác thót bụng, lúc đã quen rồi không cần không khí qua miệng nữa. Sau đó chỉ thở qua mũi, ra vào đều qua mũi.

Tập thở như vậy trong các tư thế: nằm ngửa (hai chân gấp), nằm nghiêng một bên, nằm sấp, đứng thõng tay phía trước.

Cho bụng thót vào, phình ra thật nhanh.

Thót bụng đến cùng, sau đó dùng các cơ sườn kéo lồng ngực lên nhưng không cho không khí vào phổi. Bụng sẽ thót đến mức tối đa.

Nhờ một người nắm tay thành quả đấm ấn mạnh vào bụng, giữ mạnh không cho tay người ấy ấn sâu vào bụng, đó là tập thở nén.

Co rút cơ bụng bên phải, rồi bên trái thành một động tác xoắn bụng.

Những người còn yếu chỉ tập 3 động tác đầu. Những người bệnh nặng hơn chỉ tập 2 động tác đầu.

Thực hành tự xoa bóp

Tự xoa bóp vùng đầu, mặt, cổ

Bộ não và các giác quan phần lớn nằm ở vùng đầu mặt. Các bộ phận cơ yếu này cần được vận động để quá trình tuần hoàn lưu thông, điều hòa, làm tròn những chức năng của nó. Thế nhưng trong đời sống hàng ngày, vùng đầu mặt thường ít vận động hơn chân tay, vì thế tự xoa bóp vùng đầu mặt là một phương pháp dưỡng sinh quan trọng nhằm thúc đẩy đầu óc minh mẫn, mắt tinh, tai thính, nước bọt tiết nhiều, ăn uống ngon miệng dễ tiêu. Đặc biệt xoa bóp vùng này rất cần thiết đối với những người làm việc nhiều bằng trí óc.

Buổi sáng dậy hay trước khi đi ngủ, lấy hai bàn tay làm lược chải từ trước trán ra sau gáy khoảng 10 lần rồi gãi nhẹ vào chân tóc khoảng 5 lần. Dùng lòng bàn tay vò nhẹ vào đỉnh đầu khoảng 10 cái, vuốt từ trán ra thái dương, vòng sau vành tai, tới 2 bên gáy khoảng 5 lần. Làm như vậy sẽ thấy bớt nặng đầu và tỉnh táo.

Dùng ngón trỏ và ngón cái véo từ đầu tới đuôi lông mày khoảng 5 lần. Các cơ rất nhỏ của mắt được vận động sẽ lâu mỏi hơn.

Co ngón tay cái lại, lấu mu của đốt hai ngón cái xát khoảng 10 lần hai bên sống mũi, day huyệt nghinh hương (ở sát chân cánh mũi 10 lần), day chóp mũi khoảng 10 cái; có thể giúp dễ thở, đỡ ngạt mũi hơn khi thay đổi khí hậu.

Răng hàm dưới gõ lên răng hàm trên khoảng 10 lần. Dùng ngón trỏ xát da bọc ngoài hàm trên và hàm dưới khoảng 10 cái. Khi rửa mặt lấy khăn lót ngón tay trỏ xát thẳng vào lợi. Như vậy chân răng sẽ được củng cố, phòng được bệnh răng miệng. Đưa đầu lưỡi lia bên ngoài hàm trên và hàm dưới rồi lia bên trong và hàm dưới khoảng 5 lần, nuốt nước bọt tiết ra; có tác dụng gây cảm giác thèm ăn và kích thích tiêu hóa.

Lấy lòng bàn tay áp vào lỗ tai rồi buông ra đột ngột khoảng 10 lần. Vẫn lấy lòng bàn tay áp vào lỗ tai, bật các ngón tay vào xương chẩm sau gáy khoảng 10 lần; xoa bóp vành tai, véo vành tai khoảng 5 lần; có tác dụng phòng chứng ù tai, nặng tai.

Rửa mặt khô bằng bàn tay sạch, xát vào nhau cho ấm, nhắm mắt lại, hai bàn tay xát mạnh từ trán xuống cằm và ngược lại, xoa từ trán ra hai bên thái dương xuống gò má, hàm dưới và cằm khoảng 10 lần. Hai bàn tay đan các ngón vào nhau, day qua gáy khoảng 10 lần, phòng được mỏi, vẹo cổ. Có thể kết hợp xát cổ từ trên xuống dưới khoảng 15 lần, day huyệt thiên đột ở chỗ lõm trên xương ức.

Tự xoa bóp thân mình

Dùng lòng bàn tay vuốt ngực từ yếu hầu xuống quá mỏ ác khoảng 10 lần. Úp bàn tay vào giữa hai núm vú, bàn tay kia đặt chồng lên xoa khắp ngực theo chiều kim đồng hồ khoảng 20 vòng. Tay phải úp vào cạnh sườn trái, luồn dưới nách trái tới tận phía sau lưng. Miết ngang theo xương sườn từ hố nách trái tới tận phía sau lưng. Miết ngang theo xương sườn từ hố nách phải sang bờ lưng bên trái. Miết từ bụng xuống bụng dưới khoảng 5 lần. Đổi sang bên trái và cũng làm như thế. Tác dụng đỡ đau xương sườn, dễ thở.

Một bàn tay nắm lại đặt vào vùng bụng dưới, bàn tay kia chồng lên xoa theo chiều kim đồng hồ khoảng 40 vòng. Cũng xoa bụng trên như thế. Tác dụng giúp bụng đỡ đầy trướng, táo bón.

Tự xoa bóp chân tay

Ngồi duỗi hai chân, xoa từ mông đùi đến cổ chân, từ trên xuống rồi từ dưới lên khoảng 20 lần. Day hai đầu gối theo chiều kim đồng hồ khoảng 20 lần. Xoa hai bàn chân vào nhau, cả mu và lòng bàn chân khoảng 20 lần. Tác dụng làm giảm mệt mỏi cơ bắp do phải đi đứng lâu hoặc nằm ngồi một chỗ lâu.
Bàn tay nọ nắm lấy bàn tay kia xoa xát cả lòng bàn tay và mu bàn tay khoảng 20 lần, rồi xoa bóp từ vai xuống cổ tay và ngược lại khoảng 20 lần. Làm như thế để thúc đẩy tuần hoàn máu nuôi dưỡng chi trên, tăng sức khỏe, độ dẻo dai, nhất là đối với những người phải viết nhiều và cần các động tác khéo léo.

Sau xoa bóp, nếu có điều kiện có thể thực hiện một số động tác thể dục, chạy kết hợp với thở sâu, chậm, êm, đều. Trong hoàn cảnh sống chật chội, vẫn có thể tiến hành xoa bóp để bảo dưỡng sức khỏe thường xuyên.

Tập thể dục buổi sáng và thể dục giữa giờ

Động tác 1: tập thư giãn

Nằm ngửa hoặc nằm nghiêng tự nhiên thoải mái. Theo dõi hơi thở tự nhiên của mình và nhẩm đếm liên tục từ 30 – 50 lần.

Động tác 2: tập thở bụng

Nằm hoặc ngồi thẳng, hít vào bằng mũi hoặc mồm đồng thời bụng thắt vào. Tập 10 – 20 lần.

Động tác 3: tập đầu và cổ

Đứng dậy, tay chống hông; ngửa đầu hít vào bằng mũi. Cúi đầu thở ra bằng mũi. Ngoảnh mặt vào bên trái hít vào, ngoảnh mặt vào bên phải thở ra. Nghiêng đầu về bên trái hít vào, nghiêng đầu về bên phải thở ra. Quay vòng đầu (trái sang phải) hít vào, quay vòng đầu ngược lại (phải sang trái) thở ra.
Động tác 4: tập lồng ngực

Kết hợp với thở rất sâu. Đứng thẳng, dạng chân, tay giơ cao chếch chữ V, lòng bàn tay hướng vào nhau, ưỡn ngực, ngửa mặt đồng thời hít vào từ từ và sâu bằng mũi. Hai tay ôm ngực, cúi đầu thở ra hết bằng mồm, giơ thẳng hai tay về trước, bàn tay ngửa, ưỡn ngực ngửa mặt đồng thời hít vào từ từ và sâu bằng mũi.

Động tác 5: tập tay kết hợp với thở sâu và nhịp nhành bằng mũi

Lòng bàn tay hướng vào nhau hít vào, đầu ngón tay chạm vai. Khuỷu tay sát thân, thở ra. Lòng bàn tay hướng vào nhau, hít vào, gập hai tay về vai, đầu ngón tay chạm vai, khuỷu tay ngang vai, thở ra. Dang ngang hai tay, lòng bàn tay hướng ra ngoài đồng thời hít vào. Gập hai tay trước ngực, bàn tay duỗi và úp, thở ra. Dang hai tay, bàn tay ngửa, hít vào. Trở về tư thế đứng thẳng, thở ra.

Động tác 6: tập chân kết hợp với thở sâu và nhịp nhành bằng mũi

Nhắc cao đầu gối trái, hít vào. Duỗi thẳng chân trái, ngón chân quặp từ từ, đưa chân vòng qua trái về phía sau rồi kéo chân về tư thế thẳng đứng, thở ra. Kiễng hai gót chân, hít vào. Từ từ ngồi xuống, đầu gối chụm, đồng thời đưa hai tay về phía trước, bàn tay úp, thở ra. Từ từ đứng lên, hít vào. Trở về tư thế đứng thẳng, thở ra.

Động tác 7: tập vặn mình kết hợp với thở sâu và nhịp nhành.

Hít vào, thở ra - trở về cử động lúc đầu đồng thời hít vào, trở về tư thế đứng thẳng, thở ra.

Động tác 8: tập nghiêng mình kết hợp với thở sâu và nhịp nhàng.

Dạng chân trái, hai tay giơ thẳng song song về phía trước, lòng bàn tay hướng vào nhau rồi dang ngang, bàn tay ngửa, đồng thời hít vào - thở ra. Trở về cử động 1, hít vào. Trở về tư thế đứng thẳng, thở ra.

Động tác 9: tập toàn thân kết hợp với thở sâu và nhịp nhành bằng mũi.

Chân phải kiểng gót, lòng bàn tay ngửa, ưỡn mình ngửa mình, hít vào. Lòng bàn tay hướng vào nhau, thở ra. Trở về cử động 1 hít vào. Trở về tư thế đứng thẳng, thở ra.

Động tác 10:

Tập đi bộ tương đối nhanh hoặc chạy thong thả một quãng ngắn, kết hợp nhịp nhàng với thở sâu (hai bước hít vào bằng mũi, hai bước thở ra bằng mũi hoặc mồm).

Trên đây là 10 động tác thể dục để người có tuổi tự tập hay tập có người hướng dẫn. Tuy nhiên, mỗi người có thể gia giảm đôi chút, cái chính là vận động từ từ, không bỏ qua một bộ phận nào của cơ thể.

Theo báo Sức Khoẻ

Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

Bí quyết thọ của lão võ sư trăm tuổi

- Có thể dễ dàng thấy rằng những vị đam mê nghiệp võ thường khoẻ mạnh và sống lâu. Trong số đó, lão võ sư được xem là cao tuổi nhất hiện còn sống tại TPHCM là Trần Tiến - chưởng môn phái Nội gia Võ đạo Việt Nam.

Đã ngót trăm tuổi, sống độc thân, nhưng lão võ sư Trần Tiến còn khoẻ mạnh, khí lực dồi dào, hằng ngày vẫn luyện Thái dương công, dạy võ, viết sách. Ông cho biết, Nội gia Võ đạo Việt Nam là môn võ chuyên luyện "nội - ngoại ngạnh kình" cùng với những đòn thế hiểm hóc, cận chiến đã được tinh lọc qua thực tế chiến đấu. 

Đặc điểm ưu việt của Nội gia Võ đạo là sự kết hợp đồng bộ "Thân, Tâm, Trí, Đức, Y, Đao" thông qua luyện Thân (võ thuật) song hành với Trí dục (võ trí), Đức dục (võ đức), Y khoa (võ Y - Y học cổ truyền và Y học hiện đại) nhằm nâng cao sức khoẻ, tăng sức đề kháng cơ thể, kéo dài tuổi thọ. Khi thân thể đạt được sự cường tráng, dẻo dai, từ đó phát huy được cái Tâm chính nghĩa, thấm nhuần cái Đạo của võ thuật.

Nói về thuật trường thọ, lão võ sư cho rằng, sở dĩ các võ sư thường sống thọ là ở sự kiên trì rèn luyện thể chất, một lòng theo đuổi chí hướng, điều độ trong sinh hoạt, sống vị tha và bao dung. Để có sức khoẻ tốt là cả một quá trình tích lũy lâu dài, phải hội đủ 3 yếu tố cơ bản là dinh dưỡng, rèn luyện thân thể và đời sống tinh thần.

Ăn để sống

Theo lão võ sư, việc ăn uống vô tội vạ có khi còn tai hại hơn thiếu ăn. Ngày nay, chuyện bia rượu đã trở thành thứ "văn hóa giao tiếp" phổ biến rất tai hại. Việc ăn uống đúng phép dưỡng sinh tùy thuộc vào nhu cầu dinh dưỡng theo độ tuổi, hoạt động nghề nghiệp, tình trạng thể chất của mỗi cá nhân. Ví dụ, trẻ em nếu không béo phì, ăn được nhiều chất béo càng tốt, nhưng đến tuổi trưởng thành phải hạn chế. Việc ăn uống phải đủ chất nhưng không được thừa, vì thừa dinh dưỡng còn hại hơn cả thiếu.

Từ 40 trở lên phải giảm mặn, ngọt, béo, để ngừa bệnh tim mạch, tiểu đường. Sau tuổi 50 nên giảm thức ăn có nguồn gốc động vật. Các bệnh nan y như gan, thận, tim, ung thư thường xuất hiện vào tuổi này. Tùy tình trạng thể chất và hoạt động nghề nghiệp mà nhu cầu dinh dưỡng có thể khác nhau. Ví dụ, anh 50 tuổi, to béo chỉ ngồi phòng giấy thì không được ăn nhiều, còn người kia cũng độ tuổi ấy nhưng lao động chân tay vất vả, đương nhiên phải cần chế độ dinh dưỡng cao hơn.

Với người cao tuổi, lão võ sư khuyên nên ăn thanh đạm, dùng mật ong, quả vải, nhãn, dâu tây, chuối, táo, hạt sen. Những thứ này có tính năng bồi bổ thần kinh, ngừa chứng giảm trí nhớ, lú lẫn. Mỗi ngày nên ăn một ít thịt nạc, trứng, cá. Mỗi bữa không nên ăn quá no.

Phiền não là kẻ thù của sức khoẻ và tuổi thọ

Lịch sử cho thấy, vua chúa ngày xưa dù sống trên nhung lụa, ăn toàn cao lương mỹ vị, lại hiếm khi sống thọ. Nguyên nhân là vì rượu thịt ê hề, lại hay dâm dục quá độ. Trong khi tinh thần không bao giờ yên ổn, ngổn ngang trăm mối lo thù trong giặc ngoài. Người xưa đã bảo "nóng giận, tức tối hại tâm, can; lo rầu, buồn tủi hại phế, thận". Ngày nay, khoa học đã chứng minh: sự căng thẳng quá độ (stress) là nguyên nhân của những chứng bệnh nan y.

Lòng tham là kẻ thù của tuổi thọ. Chớ ham danh lợi, vứt bỏ các điều phiền muộn làm cho thân thể và đầu óc luôn được thảnh thơi, vui vẻ và hạnh phúc. Cô đơn là kẻ thù lớn của sức khoẻ. Cô độc lâu dài não sẽ bị thoái hóa, làm người chóng già, thậm chí còn có thể gây bệnh ngớ ngẩn cho người già. Tăng cường giao lưu với bạn bè tốt sẽ gia tăng hứng thú cho cuộc đời.

Về khí công, lão võ sư Trần Tiến cho hay, đó là năng lượng tự nhiên có sẵn trong vũ trụ cũng như trong mỗi con người. Để có thể vận dụng được khí này trong dưỡng sinh và trị bệnh, ngoài việc tập luyện kỹ thuật đúng bài bản, người ta còn phải "biết" ăn ở đúng Đạo, nghĩa là đúng theo trật tự vũ trụ, hòa đồng với thiên nhiên. Những bậc danh sư võ lâm đều sống đơn giản, ăn uống đạm bạc, tinh thần thanh thoát, giúp người mà không mưu cầu lợi lộc.

* * *
Con người có thứ vốn quý, gốc của trường thọ, đó là "Tam bửu" (tinh, khí, thần). Giữa tinh, khí, thần có mối quan hệ hữu cơ. Tinh là nguồn gốc của sự sống, chịu ảnh hưởng chân khí và nguyên khí. Ngược lại, tinh cường tráng thì khí mới dồi dào, hình thành thần thái. Người khí lực mạnh mẽ thì thần sắc tươi nhuận, biểu hiện ở sắc diện và ánh mắt. Luyện công là kết nối, thúc đẩy mối tương quan giữa tinh, khí, thần để tinh hóa khí, khí hóa thần. Để bảo vệ chân khí cần sinh hoạt lành mạnh, xa lánh rượu chè, sắc dục, ăn uống, dâm dục vô độ hại tinh, khí, thất tình, nóng giận, căm hờn, lo lắng, buồn tủi hại khí, thần.

Lão võ sư Trần Tiến

* * *
Chỉ tính trong hàng các lão võ sư, chưởng môn các võ phái, có những người sống trên trăm tuổi như Đoàn Tâm Ảnh, chưởng môn phái Côn Luân và Võ Lâm chánh tông, thọ 110 tuổi (1900 - 2009); Bà Phạm Cô Gia, chưởng môn Phạm gia võ đạo, thọ 105 tuổi (1901 - 2005). Những lão võ sư thọ trên 80, 90 tuổi thì rất nhiều, như Triệu Trúc Khê, chưởng môn Thái cực Đường lang tại Việt Nam: 97 tuổi; Trương Thanh Đăng, chưởng môn Sa Long Cương: 91 tuổi; Lê Sáng, chưởng môn Vovinam Việt Võ Đạo: 91 tuổi; Từ Thiện Hồ Văn Lành, chưởng môn phái Tân Khánh - Bà Trà: 92 tuổi...

* * *

Sinh năm 1911 tại Yên Thế, Bắc Giang, võ sư Trần Tiến vốn họ Hoàng, có cha và ông là bộ tướng nghĩa binh kháng Pháp của tướng quân Hoàng Hoa Thám. Từ nhỏ ông đã tập võ gia truyền, rồi theo Lý Giang Nam luyện Thiếu Lâm Nội gia quyền, học Nhu thuật (Jujitsu) với VS Tanabe, học Nhu đạo (Judo) với VS Karachi, học quyền Anh với Lafleur (vô địch Đông Dương năm 1936)... Từ năm 1935, Trần Tiến tự kiếm sống bằng nghề võ, thường xuyên thượng đài khắp Đông Nam Á và luôn giành chiến thắng. Ông nổi danh với ngọn "Đảo sơn cước" kinh hồn, có thể đá cong thanh sắt dày 5cm. Năm 1936, ông đoạt giải vô địch Kiếm thuật Bắc Kỳ. Năm 1945, ông tham gia Cách mạng Tháng Tám và vào quân đội, huấn luyện võ thuật cho lực lượng "Bộ đội đặc biệt tinh nhuệ" (tức Binh chủng đặc công). Sau năm 1975, ông là chuyên gia huấn luyện võ thuật cho các đơn vị an ninh Campuchia. Những năm 1980, về hưu với quân hàm đại tá QĐNDVN, ông sáng lập võ phái Nội gia Võ đạo Việt Nam và dạy võ tại TPHCM. Ông đã viết 24 cuốn sách giá trị về võ thuật, khí công, dưỡng sinh.



Theo bee.net.vn, 3/2/2011

Thứ Năm, 27 tháng 1, 2011

Đi bộ mỗi ngày giúp đẩy lùi 24 loại bệnh

Chỉ cần 30 phút đi bộ nhanh hoặc đạp xe mỗi ngày cũng đủ giúp bạn tránh xa khỏi 2 tá bệnh, trong đó có chứng mất trí nhớ và ung thư.

Bỏ ra chút thời gian vận động mỗi ngày cũng mang lại lợi ích to lớn cho sức khỏe của bạn, nhờ làm chậm lại quá trình lão hóa của cơ thể.

Các nhà nghiên cứu đã đưa ra kết luận này sau khi kiểm tra 40 nghiên cứu đã thực hiện trong vòng 4 năm qua.

Ngoài việc làm giảm những bệnh như tiểu đường, loãng xương, trầm cảm, béo phì và cao huyết áp..., vận động nửa tiếng mỗi ngày cũng làm giảm nguy cơ bị ung thư (điều này thấy rõ trên một số dạng ung thư cụ thể như ung thư ruột kết...). Và nếu thời gian luyện tập tăng lên, thì lợi ích cũng gia tăng theo.

Với cánh đàn ông chịu khó vận động khi làm việc, thay cho việc ngồi lỳ ở bàn, tỷ lệ ung thư tuyến tiền liệt cũng giảm hẳn, báo cáo trên International Journal of Clinical Practice cho biết.

Với những dạng ung thư khác, vận động có thể làm tăng quá trình hồi phục và cải thiện cơ hội sống.

"Dường như cơ thể chúng ta đã tiến hóa để vận hành một cách tối ưu sau khi vận động thể chất, điều mà nhiều người trong chúng ta bỏ quên trong cuộc sống hiện đại vội vã", nhà vật lý trị liệu Leslie Alford, từ Đại học East Anglia (Anh), nhận xét.

"Điều đó ràng từ nghiên cứu này là đàn ông và đàn bà mọi lứa tuổi nên năng tập thể dục vì sức khỏe lâu dài của họ", ông nói. Ngoài ra, các yếu tố khác cũng giúp nâng cao thể lực là không hút thuốc, ăn uống lành mạnh và đừng để thừa cân.

Theo VnExpress

Bài đăng phổ biến