Kế hoạch Giáng sinh thế là hỏng bét cả, chỉ vì bà giúp việc nhà quê chậm hiểu. Chị đã chuẩn bị rất kỹ càng hai gói quà Giáng sinh, một gói có xe tăng cho thằng nhỏ, một gói có cây đàn violon cho con bé lớn. Chị lại chuẩn bị một kịch bản xuất hiện ông già Noel khá hoàn hảo: đợi đúng mười hai giờ đêm, ông ta sẽ mở cái giàn sắt đậy giếng trời ở trên gác, leo cầu thang sắt xuống và như thế là ông ta sẽ vào ngay được phòng ngủ của bọn trẻ.
Ảnh minh họa: internet
Người đóng ông già Noel theo chỉ định của chị là bà giúp việc. Chị đã mượn một bộ đồ ông già Noel khá vừa vặn cho bà ta, chỉ có điều hơi hôi. Nhưng bà giúp việc không để ý lắm đến mùi hôi đó. Bà chỉ thắc mắc tại sao bà phải trèo xuống phòng bọn trẻ theo đường giếng trời trong nhà, bà không thích lẩn vào phòng người khác như một tên trộm. Chị bật cười trước câu hỏi ngớ ngẩn và nhận ra bà giúp việc chưa bao giờ được nghe câu chuyện về ông già Noel cả.
Cũng phải thôi, cái miền quê xa thăm thẳm của bà, chẳng có ti vi điện đóm gì, quanh năm chỉ thấy trâu bò và xe cải tiến thì bà làm sao có thể hiểu ra con tuần lộc kéo cỗ xe trượt tuyết. Không khéo bà ta lại tưởng tượng ra ông già Noel ngồi xe trâu đi phát quà cho trẻ con thì hỏng bét. Chị kiên nhẫn giải thích tỉ mỉ câu chuyện. Nhìn bà giúp việc há mồm ra nghe chị biết bà ta có vẻ thích thú lắm. Nhưng đến chi tiết ông già Noel theo đường ống khói chui vào nhà thì bà lại nhăn trán. Bà bảo nếu đi từ trên gác bếp xuống thì còn hiểu được, chứ bà không biết đường ống khói như thế nào cả.

"Tôi chả thích như thế. Cô chú nhờ tôi chia kẹo cho chúng nó thì sáng mai tôi sẽ chia" - bà thủng thẳng bảo - "tôi chia đều, chúng nó không cãi nhau đâu mà sợ". Chị tức nghẹn lên cổ. "Người thành phố cứ thích bày vẽ. Tôi sống chừng này tuổi rồi chỉ nghe kể về ông Bụt. Mà người nào khổ và tốt đến như cô Tấm thì ông Bụt mới hiện lên, chứ chỉ khổ như tôi thì cũng chưa thấy ông Bụt hiện lên cho cái gì cả". Nói xong bà kêu hôm nay trời rét phải đi ngủ sớm.
Điều tẽn tò nhất là bà giúp việc nói quá to, nên hai đứa con chị đều nghe thấy cả. Trước khi đi ngủ, con bé lớn thẽ thọt bảo chị, bọn con lớn rồi, mẹ bày vẽ chuyện ông già Noel làm gì. Mẹ mua cho con cây đàn, con cảm ơn mẹ nhiều lắm. "Thế bộ đồ ông già Noel mẹ mượn ở đâu đấy, để con cất cho mai còn đi trả cho người ta không nhăn nhúm hết rồi", con bé nói. Chị gượng cười.
Sáng hôm sau, bà giúp việc dậy từ sớm, bà cứ ngồi bần thần ở phòng khách, tay cầm một cái túi, chả thiết nấu nướng gì. Thấy chị vừa dậy, bà đã chạy ra thẽ thọt hỏi: "Thế cái ông già Noel ấy, trông thế nào nhỉ? Có phải mặc bộ đồ đỏ, râu vểnh lên trắng toát phải không?... Đêm qua, tôi vừa thấy rõ ràng ở đầu giường mà trở dậy soi đèn lại không thấy ai cả. Có lẽ là tôi mơ ngủ thật. Vậy mà sáng nay lại thấy có cái túi quà này ở đầu giường. Giở ra có một bộ áo cánh. Tôi cứ băn khoăn mãi. Hay là ở thành phố có ông già Noel thật".
Để mặc bà giúp việc lẩm cẩm nói một mình, chị chạy lên phòng thì không thấy bộ đồ Noel đâu. Sang phòng con gái chị thấy bộ đồ giấu dưới gầm giường. Con bé ngủ say sưa, trên đầu vẫn đội nguyên chiếc mũ ông già Noel.
Đỗ Doãn Phương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét